Bài 9: Hai đường thẳng song song và dấu hiệu nhận biết ; Bài 10: Tiên đề Euclide. Tính chất của hai đường thẳng song song ; Bài 11: Định lí và chứng minh định lí ; Chuyên đề: Bài toán chứng minh liên quan tới góc và đường thẳng song song ; Ôn tập và kiểm tra chương III Trịnh Thị Ái Phi (2000, K0m Tum) là gương mặt quen thuộc với giới trẻ. Không chỉ có cái tên lạ và nhan sắc hao hao Lưu Diệc Phi, nữ sinh này còn nổi tiếng khi giành giải Hoa khôi xinh đẹp tài năng của trường Đại học Tôn Đức Thắng (TP.HCM). Mang một cái tên đẹp lạ, Trịnh Ngày 16/9, tại Trụ sở Trung ương Đảng, đồng chí Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng chủ trì họp Bộ Chính trị, Ban Bí thư để xem xét, thi hành kỷ luật: Ban Thường vụ Tỉnh ủy Hải Dương nhiệm kỳ 2020-2025; Ban cán sự đảng Ủy ban nhân dân tỉnh Hải Dương các nhiệm kỳ 2016-2021, 2021-2026 và các đồng chí: CÔNGTY Cô' PHÃN vÃN ÐAPHÜONGTHÚC DUYÈNHil CONG HÒA xà HOI CHiJ NGHÏA NAM ÐQc lâp - Tv do - H?nh phúc Y xÁc THAM DV / ÚY QUYÊN THAM DV Find company research, competitor information, contact details & financial data for TU NHAN CONSTRUCTION AND TRADING COMPANY LIMITED - HAI DUONG GEMSTONE JEWELRY CENTER of Hai Duong, Hai Duong. Get the latest business insights from Dun & Bradstreet. Cháy quán karaoke ở Bình Dương, 13 người chết. Lúc 12 giờ ngày 7/9, lực lượng chức năng tiếp cận một phòng hát trong quán karaoke và tìm thấy thêm 2 thi thể. Bên cạnh đó, một nạn nhân khác đã tử vong tại bệnh viện. Như vậy, tính đến thời điểm này, vụ cháy có 15 r4KYgux. Đêm đó Hải Đường đã có một cơn ác mộng. Nàng nằm mơ thấy Phương Sở Đình đang bóp cổ mình và Đô Đô. Khi tỉnh dậy, toàn thân nàng ướt đẫm mồ hôi, lại nhìn sang Đô Đô thấy nhóc con vẫn đang ngủ thật say, nàng không nhịn được cúi xuống hôn con một cái. Từ khi đến thế giới cổ đại này nàng chưa hề có ý nghĩ sẽ rời khỏi Phương gia. Xem ra hiện tại phải cẩn thận suy nghĩ lại, nếu đợi đến khi Phương Sở Đình hưu mình, e là lúc ấy hắn sẽ không cho nàng mang theo Đô Đô. Nói gì thì nói, nàng nhất quyết không để Đô Đô ở lại Phương phủ. Phải làm sao đây? Phương Sở Đình và Diệp gia rốt cuộc có thù hận gì? Qua lời nói của hắn chiều hôm nay, nàng biết hắn hận nàng đến tận xương tủy, hắn bất đắc dĩ mới phải thành thân thành thân với nàng. Xã hội cũ vạn ác a! Làm nữ nhân đã khó, làm nữ nhân cổ đại càng khó hơn. Ai~chuyện này phải cẩn thận ngẫm lại. Sáng hôm sau, hai mắt Hải Đường thâm quầng như gấu trúc. Nàng gọi Tiểu Tình và Trầm nhũ mẫu vào phòng rồi kể lại sự tình ngày hôm qua đối diện với Phương Sở Đình. Ánh mắt Tiểu Tình để lộ vẻ hoảng sợ, “Tiểu thư, chúng ta nên làm gì bây giờ? Cô gia sẽ hưu người sao?” “Việc hưu hay không để sau, trước tiên ta muốn biết Diệp gia chúng ta cùng hắn có ân oán gì?”. Tiểu Tình nhìn Hải Đường lắc đầu.“Trầm nhũ mẫu, ta biết người là nha hoàn theo hầu mẫu thân của ta, sự tình ở Diệp phủ người phải rõ ràng nhất. Ta đã muốn quên tất cả nhưng ta vẫn phải biết, nếu không tương lai của ta và Đô Đô không biết sẽ ra sao?” Trầm nhũ mẫu sắc mặt nghiêm túc nhìn nàng gật đầu rồi bắt đầu khoa tay múa chân. Chuyện ngày trước của Phương Sở Đình rất kịch tính. Vốn là đại thiếu gia của một gia đình đại học sĩ nhưng lại để ý một nữ nhân nhà tiểu quan lại, hai người vừa gặp đã yêu, cùng thề non hẹn biển. Nhưng người trong nhà đã định trước hôn sự cho hắn, đối phương là nữ nhi của trọng thần đương triều, môn đăng hộ đối. Hắn liều chết không theo, cuối cùng náo loạn một hồi rồi để lại một phong thư trốn đi. Thể diện Diệp gia bị hắn bôi nhọ, Diệp đại nhân giận dữ tung ra tuyệt chiêu, đưa người yêu của hắn tiến cung làm phi tử Hoàng Thượng, đoạn tuyệt triệt để ý niệm trong đầu hắn. Mà bản thân hắn cũng bị phụ thân trói lại mang về rồi tổ chức lễ bái đường thành thân. Mặt khác, Oánh Phi nương nương cũng không phải nhân vật tầm thường, không đến một năm nàng đã chiếm được sủng ái của Hoàng Thượng, còn thông qua thánh chỉ đem tiểu muội của mình ban cho Phương Sở Đình làm thiếp. Nghe nói nàng ta còn xúi giục Hoàng Thượng hạ chỉ hưu Diệp Hải Đường, không ngờ Phương gia lão gia liều chết không theo, bảo rằng con dâu của mình không phạm “thất xuất chi điều”, không thể hưu thê. Hải Đường cuối cùng đã hiểu rõ, mối hận đoạt thê này Phương Sở Đình không thể trả được, tình địch là cửu ngũ chí tôn a! Tô Oánh Nhi kia lại một lòng một dạ muốn Diệp gia thân bại danh liệt, thật là ngây thơ! Phương Sở Đình, ngươi thật đáng thương, xã hội cũ vạn ác a! Nhưng chẳng lẽ ngươi không biết lòng người khó đoán, Tô Oánh Nhi kia thật lòng không muốn tiến cung sao? “Tiểu Tình, Trầm nhũ mẫu, từ giờ trở đi chúng ta phải cẩn thận lên kế hoạch. Nếu thật sự không thể ở lại Phương gia nữa thì chúng ta phải làm sao? Ta không thể chờ Phương Sở Đình hưu ta, nếu không Đô Đô phải ở lại Phương gia” “Không được!”, Tiểu Tình vốn đang do dự nhưng nghe đến việc Đô Đô phải một mình lưu lại Phương gia liền cự tuyệt hoàn toàn. “Hiện tại chỉ còn một biện pháp, chúng ta phải lén lút trốn đi. Đương nhiên thời điểm hiện tại vẫn chưa thích hợp, chúng ta phải đợi đến khi trong phủ xảy ra sự cố lớn, khi đó chúng ta sẽ rời đi”. Nàng suy nghĩ một chút rồi nói, “Tiểu Tình, ngươi thường có cơ hội xuất phủ. Hãy đi tìm một căn nhà, không cần quá lớn, chỉ cần đủ cho vài người trụ lại, càng xa Phương phủ càng tốt, chọn nơi phố xá sầm uất nhiều người cũng được. Trước tiên ngươi không cần vội, cứ xem thử vài nơi. Đúng rồi, Tiểu Tình, chúng ta còn bao nhiêu ngân lượng?” Tiểu Tình bắt đầu tính, “Tiểu thư, cách đây vài ngày Diệp phủ có đem đến không ít ngân lượng, tiền tiêu mỗi tháng chúng ta giữ lại cũng không nhiều, nhưng còn có tiền tiêu vặt hàng tháng của ta, gom lại cũng khoảng ba trăm lượng bạc. Của hồi môn lúc trước của tiêu thư vẫn còn không ít châu báu linh tình gì đó, cái này ta cũng không nhớ chính xác”. Hải Đường vỗ vỗ tay nàng, “Ta sẽ không dùng tiền tiêu vặt hàng tháng của ngươi, lưu lại làm của hồi môn đi”. Trầm nhũ mẫu sốt ruột khoa chân múa tay, “Trầm nhũ mẫu, tiền của người cũng không được, tương lai phải dùng để dưỡng lão. Được rồi, bắt đầu từ tháng này, mỗi tháng ngươi đưa Tiểu Cam vài món trang sức cùng châu báu ra ngoài đổi thành ngân phiếu, vải vóc cũng vậy. Người khác có hỏi thì bảo rằng tiền tiêu vặt hàng tháng của chúng ta không đủ chi tiêu”. Tiểu Tình nhìn Hải Đường có lời muốn nói nhưng lại thôi, “Sao vậy? Còn có chuyện gì sao?” “Tiểu thư, nếu chúng ta bỏ trốn thì Tiểu Cam cùng Di tẩu phải làm sao bây giờ? Không thể để các nàng ở lại đây a!”. Hải Đường không nói gì, ngón tay nhẹ nhàng vẽ lên mặt bàn. Thật không có biện pháp, trước hết phải đem các nàng an bài thật tốt, không phải vẫn còn Tam thẩm sao? Tam thẩm sẽ chiếu cố các nàng. Kế hoạch chậm rãi bắt đầu. Tiểu Tình thường lấy cớ mua đồ cho tiểu thư để xuất phủ, mỗi lần như vậy nàng đều đi quanh quẩn quan sát vài nơi trong thành, cuối cùng cũng chọn được một tòa nhà nằm ở gần cửa thành nhưng lại cách Phương phủ khá xa, xung quanh đều là môn trạch của thương nhân, nói chung cũng khá yên tĩnh. Tòa nhà vây quanh bằng hàng thủy trúc trang nhã, diện tích tuy không thể gọi là lớn nhưng lại có hai tiểu viện, trong viện còn có tòa tú lâu hai tầng. Chủ nhân tòa nhà là một thương nhân, Hoàng Thượng dời đô nên người này cũng muốn di chuyển đến phương bắc để thuận tiện buôn bán. Bởi vì cần bán gấp nên giá cả cũng có thể thương lượng, một trăm bốn mươi lượng bạc. Tiểu Tình đau lòng vài ngày không ngủ được. Trầm nhũ mẫu cũng đã đến đó một chuyến, sau khi trở về nói với Hải Đường rằng đồ đạc bên trong vẫn còn dùng được, chỉ là không tốt lắm, xem ra còn phải tốn thêm một ít tiền để sắm sửa nội thất. Trở lại thời cổ đại này Hải Đường cảm thấy chính mình thật vô dụng. Chuyên môn của nàng là tin học, hiện tại hoàn toàn không có “đất dụng võ”. Một khi nàng bỏ trốn khỏi Phương gia sẽ không còn tiền tiêu vặt hàng tháng, lúc đó phải sống thế nào đây? Quên đi, đến bước nào hay bước đó, trước tiên phải bắt đầu tiết kiệm. Nói đến hai chữ “tiết kiệm” lại làm Hải Đường đau đầu. Chi tiêu trong viện không nhỏ, Đô Đô đã cai sữa nên phải ăn thức ăn bổ dưỡng. Huống hồ miệng ăn trong viện cũng không ít, tuy rằng Tam thẩm có đóng góp tiền nhưng cũng nên chuẩn bị của hồi môn cho Văn Tiệp. Xem ra, vấn đề này phải suy tính cẩn thận một lần nữa. Tuy nhiên, một cơ hội ngẫu nhiên đã giúp Hải Đường mở ra con đường phát tài. Nhân dịp sinh nhật của Văn Tiệp, Hải Đường muốn tặng cho nàng ta một món quà sinh nhật đặc biệt. Hải Đường xin phép Đại phu nhân xuất phủ, rốt cuộc cũng có cơ hội nhìn ngắm phong cảnh cố đô một ngàn năm trước. Nàng thay đổi trang phục bình thường, mang theo Tiểu Tình và Trầm nhũ mẫu đi cùng. Trên đường người qua lại tấp nập, cửa tiệm hai bên đường rực rỡ muôn màu. Hải Đường đi vào một cửa tiệm kim hoàn, nàng nhìn ngó đống trang sức hồi lâu vẫn không ưng ý thứ nào. Xem ra chỉ có thể thiết kế kiểu dáng rồi nhờ cửa tiệm gia công. Nàng tìm đến chưởng quầy rồi đưa cho ông ta một bức vẽ kiểu dáng vòng nhẫn hổ phách của mình ở kiếp trước, “Chưởng quầy, ở chỗ của ngươi có thể làm ra kiểu dáng này không?”. Chưởng quầy nhìn bức tranh cả nửa ngày, Hải Đường đứng một bên kiên nhẫn giải thích bên ngoài nhân khắc hoa văn hình mặt trời, bên trong khảm một khối hổ phách hình tròn,…Chưởng quầy kích động nhìn bức tranh, hai bàn tay run lên, “Thật đẹp, thiết kế này quả thật rất đẹp, phu nhân yên tâm, ta nhất định làm được!” Hai người đang nói chuyện thì một nữ nhân trẻ tuổi từ bên ngoài bước vào, vừa nhìn thấy hoa văn trên bức tranh hai mắt liền sáng lên, “Ta cũng muốn. Triệu thúc thúc, ngài cũng làm cho ta một chiếc đi!” Chưởng quầy dùng vẻ mặt khó xử nói, “Tiểu thư, đây là kiểu dáng của vị phu nhân này, chúng ta không thể dùng!” Nữ tử trầm mặt xuống, bĩu môi, “Có đáng gì đâu, người trả tiền cho vị phu nhân này để nàng đem bản thiết kế bán cho tiệm chúng ta, không được sao?” Chưởng quầy không nói gì nhưng lại hướng ánh mắt chờ mong nhìn chăm chăm Hải Đường, đợi nửa ngày rốt cuộc hắn cũng mở miệng, “Phu nhân, ngài xem như vậy có được không? Ngài có thể đem kiểu dáng đến bán cho chúng ta, hai mươi lượng cũng không thành vấn đề!” Nghe được những lời này tâm trạng hưng phấn của Hải Đường bùng nổ như pháo hoa. Chỉ là bản lĩnh ép giá nhiều năm khiến nàng không để lộ sắc mặt vui mừng ra ngoài. Nàng nhăn mặt cau mày nói, “Hai mươi lượng?” Chưởng quầy liếc thấy Hải Đường không đáp ứng liền thả thêm mồi câu, “Ta sẽ làm một chiếc nhẫn miễn phí cho phu nhân, thế nào?” Hải Đường khó xử lắc đầu. Vị cô nương kia vội vàng lên tiếng, “Triệu thúc thúc, trả nàng hai mươi hai lượng, thế nào?”. Hải Đường mừng rỡ nhưng vẫn cố làm ra vẻ, “Nếu tiểu thư thích thì tốt rồi, ta đem kiểu dáng này bán cho ngươi”. Chưởng quầy sảng khoái bước vào phòng lấy bạc trả cho nàng, “Phu nhân, nhẫn của ngài sợ phải năm ngày mới làm xong, bạc này ngài cứ cầm trước. Phu nhân, sau này nếu còn bản thiết kế nào khác thì cứ mang đến đây, chỉ cần trong thành không có kiểu dáng đó thì bổn tiệm chắc chắn sẽ thu mua”. Nữ tử kia cũng tươi cười bước lại gần, “Đúng vậy, chuyện này bổn tiểu thư có thể làm chủ, chỉ cần là thiết kế mới chúng ta sẽ mua hết”. Hải Đường mỉm cười gật đầu. Trên đường trở về tâm trạng của nàng thật phấn khởi, nhìn thấy cửa tiệm hai bên đường có bán món gì ngon nàng cũng sà vô mua hai phần. Trên tay Trầm nhũ mẫu đã mang vác lỉnh kỉnh gói lớn gói nhỏ, nhưng dường như nàng vẫn còn chưa tận hứng. Tiểu Tình phàn nàn, “Tiểu thư, ngươi mua nhiều như vậy đã tốn không ít tiền, chúng ta quay về đi”. Nàng phất tay ném ra một câu, “Không sao, ta có tiền” “Tiểu thư, chúng ta còn phải tính toán cho tương lai nữa, tiết kiệm một chút vẫn hơn”. Quản gia nhà nàng lại bắt đầu lải nhải. Quên đi, về nhà! Sau khi trở về biệt viện Hải Đượng tự nhốt mình trong thư phòng, nàng đem tất cả kiểu dáng trang sức mà mình nhớ vẽ giấy, phương pháp kiếm tiền đã có, chỉ còn chờ một cơ hội tốt mà thôi. “Tiểu tình, cuộc sống sau này của chúng ta không cần phải lo lắng nữa. Tháng sau ngươi lại đến tiệm kim hoàn đó, đem những bức vẽ này bán cho họ rồi mua thêm ít vật dụng cho nhà mới”. “Tiêu thư, vậy thì người vẽ nhiều thêm đi” “Tiền phải kiếm một cách chậm rãi, không được vội vàng. Hơn nữa, nếu ta lập tức đưa cho bọn họ nhiều bản vẽ cùng một lúc thì họ sẽ không cảm thấy nó quí hiếm, ta chỉ muốn bọn họ chờ mong một chút. Đúng rồi, lúc ngươi xuất môn cũng nên thay đổi trang phục, chúng ta không thể để bọn họ nhìn ra mình là người của Phương phủ”. “Dạ, tiểu thư. Còn có một chuyện, nhà mới của chúng ta cũng không nên để trống như vậy, người có muốn thuê một vài nha hoàn không?” Hải Đường gật đầu, “Chuyện này ngươi cứ bàn bạc với Trầm nhũ mẫu, ta muốn tìm người có thể tin cậy”. Trầm nhũ mẫu vỗ vỗ tay Tiểu Tình rồi khoa chân múa tay, “Có người rồi, là đệ đệ của Trầm nhũ mẫu năm đó đã theo phu nhânDiệp gia. Hiện tại Diệp phủ phải di chuyển về phía bắc, Trầm thúc không muốn rời xa cố hương nên có ý định cáo lão. Trầm thúc còn có một nữ nhi, bây giờ hai phụ tử đang tìm nơi trú ngụ, chi bằng chúng ta đến tìm họ?” “Được đó. Dùng người quen là tốt nhất, Trầm nhũ mẫu phiền người đến thỉnh Trầm thúc đi trước đến nhà mới, tiền tiêu vặt hằng tháng thì chúng ta sẽ căn cứ theo tiêu chuẩn Diệp phủ để chi trả, người xem vậy có được không? Nhưng khoan đem kế hoạch của chúng ta nói ra, chỉ nói là chúng ta âm thầm mua cho Đô Đô một ngoại viện”. Sinh nhật Văn Tiệp. Hải Đường tự mình xuống bếp loay hoay làm một chiếc bánh kem, vì không có lò nướng nên tốn khá nhiều thời gian. Để làm kem, Hải Đường đã phải dùng phần sữa năm ngày của Đô Đô, tuy rằng hương vị không ngon như kiếp trước nhưng cũng không tồi. Thời điểm bánh sinh nhật được mang đến, tất cả mọi người đều sững sờ. Màu kem bơ trắng ngà, phía trên còn có hoa quả tươi trang trí, cục cưng từ trong lòng Tam thẩm vươn người tới, suýt chút nữa là nhào thẳng vào chiếc bánh kem. Hải Đường bị một phen đổ mồ hôi lạnh, “Hài tử ngoan, đợi lát nữa rồi ăn, trước hết phải chờ cô cô ước nguyện”. Nhóc con khó chịu càu nhàu, “Ăn! Ăn!”. Xú tiểu tử này sau khi biết nói liền chỉ dùng duy nhất một chữ để bày tỏ ý muốn, mặc kệ dạy dỗ hắn thế nào thì hắn trước sau vẫn như một. Hải Đường phân phó Tiểu Cam đến cắm nến lên ổ bánh, nàng bảo Văn Tiệp nhắm mắt ước nguyện rồi thổi nến, “Ngọn nến trong ngày sinh nhật rất linh ứng, nhưng ngàn vạn lần cũng không được nói ra ước muốn của mình, bằng không sẽ không linh nghiệm”. Mỗi người đều cầm chiếc bánh ngọt trên tay rồi bắt đầu dùng đũa gắp ăn. Hải Đường âm thàm than thở trong lòng, kiểu ăn này mà để người “trong nghề” nhìn thấy được thì không cười chết mới lạ! Cục cưng của nàng rất thích ăn bánh sinh nhật, hắn trực tiếp dùng tay cầm bánh cho vào miệng, mặt mũi dính kem bê bết, hắn còn đem bàn tay dính đầy kem chùi vào áo nàng, miệng hô to gọi nhỏ, “Nương, ăn, ăn!”. Nàng lấy cho hắn một con gà làm bằng đường, “Tiểu tử, còn ăn nổi sao!” Ngôn Tình Nguồn suu tam 262,717 Hoàn Thành 170000 07/05/2013 Đánh giá từ 19 lượt Bạn đang đọc truyện Hải Đường Nhàn Thê của tác giả Hải Đường Xuân Thụy Tảo trên trang đọc truyện online. Nàng xuyên không, không có “nhất nghệ tinh” cũng không có bổn sự “mây mưa thất thường”, chỉ mong có thể bình yên sống qua ngày xứng với hai chữ “nhàn thê”. Thế nhưng, vận mệnh lại dẫn dắt nàng rẽ sang một con đường khác! Vì hài tử, vì phu quân, “nhàn thê” cũng có thể trở thành “hiền thê”. Chuyện gia đình, chuyện “thân hữu thị phi”,…nếu đã không thể tránh thì chi bằng tất cả hãy bước ra đây, ta tiếp! Sau khi Trầm thúc lui ra, Hải Đường có chút nghi ngờ nhìn Tiểu Tình, “Tiểu Tình, Trầm thúc sẽ không đi đến Phương phủ chứ?”. Tiểu Tình mỉm cười nói, “Tiểu thư, xin người yên tâm, Trầm thúc là người trong nóng ngoài lạnh, tất cả cũng chỉ vì lo lắng cho người. Trầm thúc tuyệt đối là người có thể tín nhiệm” Trầm thúc này thật có ý tứ, bảng tên được treo trước cổng nhà mới là “Trầm Trạch”, chẳng qua muốn nhắc nhở Hải Đường nhớ rằng nàng chỉ là quay về nhà mẫu thân làm khách. Hải Đường cũng không so đo chuyện này, nàng đem nội thất trong nhà cải tiến một chút, kết hợp phòng ngủ với thư phòng, thiết kế thêm giá treo quần áo cùng một chiếc bồn tắm thật to, khu vực WC là nơi được quan tâm chu đáo nhất. Bữa cơm tối hôm nay Đô Đô ăn không nhiều lắm, hắn ăn cơm xong liền đứng cạnh cửa nhìn ra bên ngoài với vẻ trông mong, Tiểu Cam đã vài lần muốn mang hắn trở vào nhưng đều không thành công, “Đô Đô, ngươi sao vậy?”, trước khi ngủ, Hải Đường ôm hắn rồi nhẹ giọng hỏi. “Khi nào cha trở về?”Một câu hỏi khiến nước mắt của Hải Đường rơi xuống, quả nhiên con trai không thuộc về một mình nàng, “Đô Đô, cha phải đi xa nhà, thật lâu sau mới có thể trở về”. Thật xin lỗi, là nương nói dối! “Nương, ta muốn về nhà, ta nhớ Thái nãi nãi!” Hải Đường cảm thấy không đành lòng, “Nương cũng nhớ Thái nãi nãi, nhưng hiện tại chúng ta không thể trở về nhà”, Đô Đô hít hít mũi rồi dụi đầu vào ngực nàng, “Đô Đô, trước tiên chúng ta cứ ở lại đây, ngươi xem, trong nhà có nương, có Tình Di, có Trầm nhũ mẫu, có Tiểu Cam tỷ tỷ, ngươi còn có thêm một tỷ tỷ, ngươi không cảm thấy vui sao?” Đô Đô nghĩ ngợi một lát rồi lên tiếng, “Vui, nhưng Đô Đô vẫn muốn về nhà” Hải Đường có chút run rẩy, “Đô Đô ngoan, qua vài ngày nữa nương sẽ mang ngươi về nhà” Rốt cuộc Đô Đô cũng đã ngủ, Hải Đườngở cửa sổ, một mình nằm trên trường kỷ trong phòng. Hải Đường thất thần nhìn vầng trăng bên ngoài cửa sổ, kể từ khi đi đến thời cổ đại này, nàng vẫn ở tại Phương gia, thời điểm nhàm chán nàng luôn muốn thoát khỏi biệt viện thâm sâu kia, hiện tại đã nàng thật sự thoát ra nhưng lại không cảm thấy tự do khoái hoạt. Đừng nói Đô Đô nhớ nhà, ngay cả Hải Đường cũng có chút nhớ nhung Đường Viên, trái tim nàng…đã để lại tiểu biệt viện kia sao? Tại Đường Viên, Phương Sở Đình xanh mặt đứng trong sân, trên tay hắn vẫn đang giữ chặt lễ vật dành tặng hai mẫu tử nàng. Hắn đã vội vàng suốt đêm để trở về vì muốn nhìn thấy nàng sớm hơn một chút. Thật không ngờ, trước mắt hắn lại là cảnh vườn không nhà trống. Nữ nhân này, rốt cuộc nàng đang làm gì? Phương Sở Đình càng nghĩ càng tức giận, lễ vật cầm trên tay nặng nề rơi xuống đất, một chiếc vòng tay bằng vàng tinh xảo từ bên trong rơi ra rồi lăn hai vòng trên mặt đất, nó ngừng lại bên cạnh giày của Sở Đình. Khoảng khắc Tiểu Tình đẩy cửa bước vào liền có chút sững sờ, nàng ngỡ như vị tiểu thư lúc mới bước chân vào Phương gia nhiều năm trước lại đang xuất hiện trước mắt mình. Gương mặt Hải Đường tái nhợt, mi mắt khép chặt, hai cánh tay dùng sức ôm chặt thân mình. Tiểu Tình sợ hãi, nàng tiến đến rồi nhẹ giọng gọi, “Tiểu thư”. Hải Đường vẫn im lặng nhìn ánh trăng bên ngoài cửa sổ, cũng không lên tiếng đáp lời nàng. Tiểu Tình choàng áo khoác lên người Hải Đường, cảm giác tiểu thư đang run rẩy, “Tiểu thư”. Một thanh âm xa xôi trống rỗng truyền đến, “Tiểu Tình, vì sao ta lại luyến tiếc? Ta sai lầm rồi sao? Đô Đô vừa mới hỏi ta khi nào thì về nhà?”, Hải Đường xoay đầu, ánh nến lấp lánh trong mắt nàng, “Là ta sai sao?” Nước mắt Tiểu Tình lăn xuống, nàng lắc đầu, “Tiểu thư, tiểu thiếu gia vẫn còn nhỏ, một ngày nào đó tiểu thiếu gia sẽ hiểu nỗi khổ tâm của người”. Hải Đường mỉm cười ngây ngốc, “Là khổ tâm sao? Tại sao ta cảm thấy đây chỉ là tư tâm? Ta chia rẽ phụ tử hắn, ngay cả ta cũng không thể tha thứ cho chính mình, huống chi là hắn?”, vì sao tim ta lại nhói đau? Vì sau cảm giác đau nhói này lại quen thuộc như vậy? Tựa như năm nào…“người đó” đã rời đi… Ban ngày Đô Đô chơi đùa thật sự vui vẻ, Hải Đường nhờ Trầm thúc làm một chiếc đu dây dưới tán cây tùng. Đô Đô đứng phía trước, Tiểu Cam đứng phía sau đẩy hắn đã hơn một canh giờ, vậy mà tiểu tử này vẫn chưa thấy đủ, “Tiểu Cam tỷ tỷ, ta còn muốn chơi”. Hải Đường có chút lo lắng, nàng làm vẻ mặt tức giận nhìn con trai. Đô Đô rón rén liếc nhìn nàng một cái rồi ngoan ngoãn rời khỏi chiếc đu dây. Hải Đường nhìn thái độ rón rén của Đô Đô mà cảm thấy khổ sở, càng lúc càng sợ nàng phát hỏa, chỉ cần nàng giả vờ nổi giận một chút thì hắn liền trở nên ngoan ngoãn, loại nhu thuận này khiến lòng nàng đau đớn. Nàng biết vì sao hắn sợ hãi, đó là hắn lo sợ nàng cũng sẽ đột nhiên biến mất như phụ thân cùng Thái nãi nãi. Đến lúc đó, hắn sẽ không được nhìn thấy nàng nữa. Thời điểm bóng đêm buông xuống, Đô Đô càng trở nên cẩn thận, hắn gắt gao giữ chặt góc áo của nàng, đôi mắt luôn hướng nhìn ra ngoài cửa tựa hồ như đang mong chờ điều gì. Thời điểm chờ mong thất bại, hắn dúi đầu vào lòng ngực nàng. Hải Đường âm thầm lau lệ trên khóe mắt, “Thật xin lỗi, nương đã làm ngươi thương tâm”. Những lúc như vậy, đó là lời duy nhất mà Hải Đường có thể thốt lên trong lòng. Sinh nhật của Đô Đô cũng không khiến hắn cảm thấy cao hứng, chỉ là qua loa nhận lễ vật, ăn bánh ngọt, con trai ăn xong liền ngã vào lòng nàng nói rằng hắn mệt mỏi. Chuyện xưa còn chưa kể xong thì Đô Đô đã đi vào giấc ngủ. Hải Đường nhìn hắn ngủ, miệng thì thào tự hỏi, “Đô Đô, nương phải làm sao bây giờ? Nương rất sợ, mỗi buổi tối ở trong phủ nương đều không ngủ được, chỉ sợ có người tới mang ngươi đi, tới nơi này rồi nương lại lo lắng ngươi không vui, ta phải làm sao bây giờ?”. Nghĩ đến đây, trong lòng Hải Đường xuất hiện một loại cảm giác bất lực nói không nên lời, thời điểm Đô Đô mất tích cũng chưa từng gặp qua, “Nếu Phương Sở Đình có mặt ở đây thì tốt rồi”. Một tia ý niệm nảy sinh trong lòng Hải Đường, nàng vội vàng ngừng lại không dám nghĩ thêm nữa. Mỗi khi nhớ tới Phương Sở Đình, Hải Đường đều không thể khống chế được chính mình, bờ môi cắn chặt, lệ theo hốc mắt trào ra nhỏ tí tách…đến tận bình minh. Khoảng sân nho nhỏ không thể thỏa mãn Đô Đô, hắn năn nỉ nương dẫn ra ngoài chơi. Hải Đường nghĩ ngợi một hồi, có lẽ chỉ cần không dẫn hắn đi quá xa thì sẽ không gặp nguy hiểm. Thời điểm nắm tay Đô Đô chuẩn bị xuất môn, “Tiểu thư”, Trầm thúc từ chỗ dành cho người gác cổng đi ra ngăn cản mẫu tử nàng. “Trầm thúc, có chuyện gì?”, Hải Đường có chút chột dạ, bàn tay sờ sờ vào cổ. “Một ngày tiểu thư còn ở lại nơi này thì ngày đó Trầm Trạch vẫn có nghĩa vụ bảo hộ tiểu thư. Phố phường ngoài kia có chút phức tạp, thỉnh tiểu thư không nên ra ngoài mạo hiểm”, Trầm thúc tuy nói năng cung kính nhưng vẻ mặt cứng rắn không để Hải Đường phản bác. “Trầm thúc, Đô Đô ở mãi trong nhà cũng có chút buồn, ta muốn dẫn hắn ra ngoài đi dạo một chút, người có thể yên tâm, chúng ta sẽ không đi quá xa” “Tiểu thư, hết thảy đều là vì Trầm Trạch suy nghĩ cho tiểu thư, đợi một ngày cô gia đến thì Trầm Trạch cũng có mặt mũi để giao đãi với ngài”, Trầm Trạch vô cùng cung kính nhưng không hề nhượng bộ. Thật sự điên rồi! Cái này có tính là ly khai một nhà tù lại rơi vào một nhà khác không? Hải Đường há miệng nhìn Trầm thúc, “Trầm thúc, ý của người có phải nói ta chỉ cần bước ra khỏi cánh cửa này chính là không tuân thủ nữ tắc?” “Trầm Trạch không dám”“Ngươi còn có cái gì không dám? Ta muốn ra phủ chính là có lý do của ta, ai dám không đồng ý! Hôm nay ta muốn ra ngoài”, mặt Hải Đường lạnh lùng, thanh âm cũng không mang theo một chút ấm áp. Trầm thúc quỳ gối trước mặt nàng, “Tiểu thư, lý do của người tiểu nhân có thể hiểu được, nhưng chỉ cần ở trong nhà thì tiểu nhân có thể bảo toàn thanh danh cùng an toàn của người, xin thứ cho tiểu nhân không thể tòng mệnh” Hải Đường “hừ” một tiếng rồi cười lạnh, ở đâu ra một lão nhân ngoan cố như vậy chứ, “Ngươi thích quỳ thì cứ quỳ đi. Tiểu Tình, mở cửa!” Tiểu Tình loẹt xoẹt đi đến cạnh cửa, hướng Trầm thúc cười xin lỗi rồi mở rộng hai cánh cửa. Diệp Tử vẫn đang nằm trên gường, cũng không biết đã ngủ bao lâu, khi tỉnh dậy liền cảm thấy cả người nặng nề. Tiểu cô nương vẫn ngồi phụng bồi bên cạnh nàng bất kể nàng ngủ hay thức. Mỗi lần Diệp Tử tỉnh dậy đều nhìn thấy nha đầu ngây ngốc này tựa đầu vào thành gường thiếp ngủ. Quả là một cô nương tốt. Thời điểm nàng tỉnh dậy, “cô nương tốt” liền bê một bát cháo chạy đến, sau đó ngồi bên cạnh gường đút nàng ăn đến hết mới thôi. Sắc mặt tiểu cô nương lộ ra vài phần thỏa mãn. “Tiểu thư, Tiểu Tình biết người rất thương tâm, nhưng thân thể là của bản thân mình nên xin người đừng làm chuyện hồ đồ nữa. Nếu không…Tiểu Tình sẽ không còn mặt mũi gặp lại phu nhân nữa”. Nguyên lai nàng ta gọi là Tiểu Tình. Ta thích cái tên này, nghe rất ấm áp. Diệp Tử thản nhiên mỉm cười nhìn Tiểu Tình khiến nha đầu này vui vẻ hẳn lên, “Tiểu thư, người suy nghĩ thông suốt là tốt rồi!”. Ngủ vài ngày, vết thương của nàng tốt hơn rất nhiều, chỉ là cổ họng vẫn còn đau, thanh âm cũng không xuất ra được. Tuy nhiên, nàng đã có thể rời gường đi vài bước, bất quá Tiểu Tình vẫn không chịu để nàng ló mặt ra ngoài sân, ngay cả cửa sổ cũng không thèm mở. Mỗi lần Diệp Tử phản đối thì Tiểu Tình sẽ lập tức bày ra bộ dáng hai mắt đẫm lệ cho nàng xem. Miệng không thể nói, nàng chỉ có thể thở dài chào thua. Hôm nay thật lạnh! Tiểu Tình nói rằng kể từ sau ngày Tiểu Hàn, thời tiết sẽ bắt đầu trở lạnh như thế này. Lại là ngày Tiểu Hàn, Diệp Tử cũng không miễn cưỡng nữa, nàng ngồi xuống gường quý phi tùy ý chọn một quyển sách mở ra xem. Cũng may nơi này vẫn còn có sách để đọc, Diệp Tử cũng không phải người thất học. Nơi này có thi từ, tiểu thuyết,渥m ra chủ nhân trước cũng không phải hạng tục nhân. Trên bìa sách có viết ba chữ “Diệp Hải Đường”, ngày đó nàng đã từng nghe qua cái tên này, đây dường như là tên gọi của chủ thể này. Diệp Tử hoàn toàn cảm thấy hài lòng, hoa Hải Đường vẫn là loài hoa nàng yêu thích, không ngờ từ giờ phút này nó lại là tên của nàng, không lẽ đây chính là duyên phận. “Duyên phận?”, Diệp Tử bất đắc dĩ lắc đầu, nếu mọi việc trong thiên hạ đều có thể dùng hai chữ “duyên phận” để giải thích thì làm sao lại có nhiều cặp vợ chồng bất hòa như vậy? Ngày hôm đó, Diệp Tử ngủ đến chính ngọ, Tiểu Tình vừa bồi tiếp bên gường vừa may vá. Đột nhiên bên ngoài truyền đến một thanh âm the thé, “Trầm nhũ mẫu, ngươi làm gì ngăn cản ta? Tránh ra!”. Diệp Tử giật mình, Tiểu Tình buông kim chỉ chạy nhanh ra mở cửa, cánh cửa lập tức đóng lại. “Nguyên lai là Tần di nương đến thăm, tiểu thư nhà chúng ta đang nghỉ ngơi, người có chuyện gì cần gặp tiểu thư sao?” “Đương nhiên là có chuyện, nói với ngươi thì có tác dụng gì? Tránh ra, Đại phu nhân phân phó ta đến nói chuyện với tiểu thư các ngươi”. Nữ nhân này cũng thật lớn giọng, Diệp Tử muốn ngủ cũng không ngủ được. “Tần di nương, tiểu thư đang nghỉ ngơi, một chút nữa người quay lại không được sao?” “Cái gì? Đây là ý tứ gì? Đang ngủ? Gọi tiểu thư các ngươi thức dậy, Đại phu nhân không có thời gian chờ nàng đâu!” “Đại phu nói tiểu thư cần phải tĩnh dưỡng, người làm vậy không thấy quá đáng sao?” “Nha đầu chết tiệt này, còn dám ngăn cản ta, người đâu! Vả miệng cho ta! A, ngươi…Trầm nhũ nương, ngươi còn dám chống đỡ, A Quý, A Toàn, hai người các ngươi vả mụ ta rớt răng cho ta”. Tiếng động bên ngoài càng lúc càng lớn, Diệp Tử sốt ruột trong lòng, chỉ là cổ họng không thể phát ra bất cứ thanh âm gì. Thoáng nhình bên gường có mấy tách trà, nàng liền đem toàn bộ ném xuống đất. Bên ngoài yên lặng một chút, sau đó Tiểu Tình cùng một nữ nhân trung niên phúc hậu bước nhanh vào, ánh mắt hai người đều sốt ruột nhìn nàng, Tiểu Tình lo lắng đến suýt rớt nước mắt. Nữ nhân trung niên quýnh quáng khua khoắn hai tay loạn xạ, “Tiểu thư, người không sao chứ?”. Tiểu Tình tiến tới đỡ Diệp Tử ngồi dậy, sau đó lại khẩn trương kiểm tra tay chân mắt mũi của chủ tử. Diệp Tử rút tay về, vỗ vỗ đầu Tiểu Tình rồi mỉm cười lắc đầu. Diệp Tử ngẩng đầu nhìn một đám người vừa bước vào phòng. Dẫn đầu là một nữ nhân quần là áo lụa, nàng ta mặc áo váy màu xanh lục, chiếc áo khoác ngoài không tay màu vàng, mi như liễu, mắt phượng môi nhỏ mềm mọng, cằm đầy đặn. Mỹ nhân a! Chỉ là ánh mắt mỹ nhân không tốt chút nào. Nữ nhân này khi tiến vào phòng vẫn còn mang theo vẻ mặt tức giận, chỉ là thời điểm nhìn thấy nàng liền thay đổi thành bộ dạng tươi cười hèn mọn, “Đại thiếu phu nhân, ngươi đã tỉnh rồi sao? Nếu ngươi không tỉnh thì đến cửa phòng ta cũng không bước qua được”. Diệp Tử thản nhiên mỉm cười, gật đầu một cái ý bảo Tiểu Tình đỡ nàng đứng lên hành lễ. “Không cần đứng lên, ngươi đường đường là thiên kim của Diệp đại thượng thư nha, ngươi mà có chuyện gì thì tiểu thiếp như ta thật không gánh nổi a!” Diệp Tử nghe xong liền cười lạnh trong lòng, sau đó ra dấu cho Tiểu Tình mời nàng ta an tọa. Nữ nhân kia nhướn mi khinh miệt rồi không khách khí trực tiếp ngồi xuống cạnh bàn, lập tức có một tiểu nha đầu tiến lên châm trà. Nàng ta vừa thổi trà vừa híp mắt nhìn Diệp Tử, “Đại phu nhân có lời muốn nhờ ta báo với ngươi, Tô Lam Nhân là Hoàng Thượng ban cho thiếu gia nhà chúng ta làm thiếp, dù ngươi cảm thấy không thoải mái thì sao, ai bảo tỷ tỷ người ta là ái phi của Hoàng Thượng? Đây còn không phải là Diệp gia các ngươi ban tặng?”, nàng ta nói xong còn nhìn chăm chăm Diệp Tử nửa ngày, thấy trên mặt Diệp Tử không có bất kì phản ứng gì thì nàng ta hung tợn trừng mắt nhìn sang Tiểu Tình đang đứng bên cạnh, “Đây cũng gọi là trà sao! Bọt trà cũng chưa vớt ra, mang trà đổi lại cho ta!” Tiểu Tình tức giận đến mặt đỏ phừng phừng, nàng mang ấm trà ra ngoài phòng đổi lại. “Ta nói Đại thiếu phu nhân, ngươi nháo nhào như vậy thật không đúng a, nếu là nhà người khác thì ngươi đã phạm vào “thất xuất chi điều” sẽ bị đuổi ra khỏi Phương gia, đến lúc đó thì mặt mũi Diệp gia các ngươi sẽ để đâu? Cũng may là lão gia chúng ta tâm tính thiện lương, hơn nữa việc này dù sao cũng chẳng tốt đẹp gì, ngươi đó, tốt nhất nên an phận một chút đi!”, Diệp Tử cười ảm đạm, lời nói từ tai trái đổ sang tai phải ra ngoài. “Ta cũng là nữ nhân nên có thể hiểu được tư vị “có mới nới cũ”. Nhưng đây là số mệnh a, ai bảo ngươi không làm thiếu gia vừa mắt?”, Tiểu Tình bê trà đến đặt lên bàn, Tần di nương lại nhấp một ngụm. Tách trà bị ném thẳng lên bàn, nước trà văng tung tóe, người trong phòng giật mình sợ run rẩy, “Ta nói Đại thiếu phu nhân, bọn hạ nhân ở chỗ ngươi hầu hạ chủ tử như vậy sao, thứ này cũng dám gọi là trà?! Đều là thứ cho bọn hạ nhân uống đó, còn dám mang lên mời chủ tử sao!” Diệp Tử liếc nhìn Tiểu Tình một cái, rồi lại lạnh lùng nhìn chằm chằm Tần di nương, trong ánh mắt lộ ra uy hiếp. Không khí trong phòng cực kỳ yên lặng, thậm chí có thể nghe thấy tiếng nước trà nhỏ tách tách xuống đất. Tần di nương bị Diệp Tử làm cho chột dạ, nàng ta hít vào một hơi, trên gương mặt lập tức xuất hiện nụ cười quyến rũ, “Đại thiếu phu nhân, hôm nay ta đến đây cũng chỉ để nói vài lời như vậy thôi, trong phủ có thêm người mới, ngươi đừng náo loạn phá hỏng không khí vui mừng a! Tháng sau Hoàng Thượng sẽ ban cho chúng ta một phủ trạch mới nằm ở thành tây. Đại phu nhân đang phân phó hạ nhân chuẩn bị dọn nhà nên rất bận rộn, ta phỏng chừng lễ tân niên sẽ được tổ chức tại phủ trạch mới, ngươi cũng nên chuẩn bị đi, phủ trạch này có lẽ sẽ bị rao bán. Còn nữa, hạ nhân trong nhà sợ không đủ dùng, hôm nay ta đến là để phân phó nha hoàn cho ngươi, có ý kiến gì không?”, Diệp Tử nhẹ nhàng lắc đầu, “Ta thấy nha đầu kia cùng Trầm nhũ mẫu đều có khả năng, vậy đi, ngươi chỉ cần hai người này cũng đủ dùng rồi!” Tiểu Tình tức giận xổ một câu, “Tần di nương, ngươi không phải khi dễ người quá đáng sao? Hai người làm sao đủ?” “Sao lại không, quyết định vậy đi. Được rồi, ta cũng không thể ngồi mãi ở đây, còn phải đi chuẩn bị cho các phòng khác nữa. Các ngươi cũng mau chuẩn bị đi, chỉ còn mấy ngày nữa là phải dọn nhà rồi!”, Nàng ta nói xong, không đợi Diệp Tử trả lời đã mang theo đám hạ nhân rời khỏi phòng. Tiểu Tình thở phì phì đem hai cánh cửa đóng sầm lại, “Tiểu Thư, tại sao người lại không nói gì vậy? Rõ ràng là khi dễ chúng ta, không được, ta phải đi gặp lão gia!” Diệp Tử quýnh lên, một thanh âm thốt ra, “Tiểu Tình, quên đi”. Lời vừa nói ra khiến chính mình cũng thất thần. Thanh âm! Tuy rằng vẫn còn khàn khàn nhưng không còn tắc nghẹn nữa, Diệp Tử thở dài nhẹ nhõm. “Tiểu thư, người đã có thể nói chuyện được rồi sao, thật tốt quá! Bây giờ ta đi gặp lão gia…!” Diệp Tử khoát tay, “Không cần”. Nàng quay đầu nhìn Trầm nhũ mẫu một lát rồi nói, “Tiểu Tình, ta có chuyện muốn nói. Sau khi khỏi bệnh, ta thật sự không nhớ rõ vài chuyện”. Tiểu Tình nghe xong liền choáng váng đến nửa ngày, “Tiểu thư, tại sao lại thế này? Người không nhớ chúng ta sao?”, nước mắt Tiểu Tình lả chả rơi xuống, Diệp Tử gật đầu. “Ta ngay cả tên mình cũng không nhớ rõ”. Trầm nhũ mẫu lập tức tiến đến bên cạnh nàng, sau đó nâng cổ tay nàng lên rồi chậm rãi bắt mạch, “Trầm nhũ mẫu, tiểu thư thế nào?”. Trầm nhũ mẫu cùng Tiểu Tình khoa chân múa tay cả nửa ngày, Tiểu Tình nở một nụ cười đầy nước mắt, “Tiểu thư, Trầm nhũ mẫu nói người không sao, chỉ là khí huyết không thông nên không nhớ rõ nhiều chuyện, vậy cũng tốt, những chuyện không vui thì nhớ làm gì?” “Trầm nhũ mẫu, Tiểu Tình, cảm ơn các ngươi. Có các ngươi ở bên cạnh, ta không sợ gì hết!” Cũng đã khá muộn rồi, Trầm nhũ mẫu cùng Tiểu Tình thu thập một số vật dụng để chuẩn bị dọn nhà. Diệp Tử thở dài, làm sao bây giờ? Nàng gặp phải tai nạn ô tô, chỉ sợ không thể trở về được. Không biết hiện giờ cha mẹ thế nào, còn em trai nữa, bọn họ sẽ rất thương tâm. Diệp Tử cũng rất nhớ nhà, còn có…người đó! Nam nhân gọi là phu quân của nàng trông rất giống người đó, nhưng tại sao hắn lại có bộ dáng thống hận mình như vậy, khi nào có thời gian cũng nên hỏi thăm Tiểu Tình một chút. Diệp Tử bất đắc dĩ tựa lưng vào thành gường, nếu không thể trở về thì chỉ còn cách thừa nhận mình là Diệp Hải Đường, “Như vậy cũng tốt, một cuộc sống hoàn toàn mới! Ta muốn được sống một lần nữa!”, Diệp Tử khẽ nói với chính mình.

hai duong nhan the