Quý tử tuyệt vời Hai người phụ nữ gặp nhau lần đầu. Sau một hồi trò chuyện, một người buồn buồn nói: - Thế cái khoản trai gái thì sao? - Không bao giờ. - Ôi! Con trai chị thật tuyệt vời! Năm nay, cháu bao nhiêu tuổi rồi hả chị? Ai mới là người ngoại tình Khi
Tuyệt vào cung Tật Ách ngược với Tuần, Triệt. Tuyệt vào Quan Lộc, Tài Bạch, là người có ý chí kém hèn, thiếu sự hăng hái, phấn đấu. Tuyệt rất kỵ gặp Tử. Nếu hội Cô quả ở Tức Tức sẽ là số không có con. Hoặc nếu có thì cũng ở dạng hữu sinh vô dưỡng. Tử - Mộ - Tuyệt là 3 sao đánh dấu sự chuyển hướng đi đến sự kết thúc của Tràng Sinh.
Người có sao Mộ thủ mệnh khá ương bướng, đầu óc tư chất chậm chạp, không được linh hoạt, nhanh nhạy. Sao Tuyệt trong vòng Trường Sinh: Khi vạn vật quy tàng vào lòng đất sẽ bị phân hủy, sao này chỉ thời điểm vạn vật bị phân hủy, không còn hình hài ban đầu
Trailer tập 46 Trầm Vụn Hương Phai. Nhưng có lẽ, so với Ứng Uyên, Nhan Đàm cảm kích Đường Châu yêu thương cô vô điều kiện, sẵn sàng đứng về phía mình hơn. Tuy vậy, kiếp người ngắn ngủi, chuyện gì đến rồi cũng sẽ đến khi Đường Châu bị thương sắp không qua khỏi
Vì thế mà cảm hứng chủ đạo của "Đây thôn Vĩ Dạ" chính là cảm hứng đau xót về một tình yêu tuyệt vọng. Mọi sự tuyệt vọng đều cho người ta bi quan, riêng tình yêu tuyệt vọng của Hàn Mặc Tử lại dạy cho ta giá trị nhân văn cao cả.
Tuyệt thế Võ Thần chính văn đệ 1978 chương đại động tĩnh Đế núi mênh mông, có rất nhiều hạp cốc, lúc này, tại một tòa bán phong hạp cốc trong đó, Cơ Thanh Tùng tùy đồng Lâm Phong đến nơi này.
jlGXUgc. Convert by Vespertine VĂN ÁN Đúng như tên gọi “Thế tử tuyệt tình”. Vì sự tuyệt tình của Thẩm Tĩnh Châu mà Vệ Giai Quân phải chết trong buồn tủi. Sống lại một lần, nàng chỉ muốn tránh hắn thật xa, không muốn có bất kỳ dây dưa nào với hắn, thế nhưng hà cớ gì hắn cứ bám theo nàng mãi chẳng chịu buông. Sống lại ở kiếp này, hắn mang theo ký ức hai kiếp trước, chỉ vì sự hiểu lầm nhỏ mà hắn trách oan nàng suốt một kiếp, hắn ân hận, hắn muốn bù đắp lỗi lầm của mình, tìm về tình yêu đã đánh mất. Song, đã muộn. Hắn càng đuổi, nàng càng chạy, dùng cường thế ép buộc, nàng càng chán ghét hắn. Làm sao bây giờ? Chỉ còn cách “Làm” đến khi nào nàng yêu hắn lần nữa mới thôi. P/s Truyện chống chỉ định cho những con tim yếu đuối không chịu nổi sắc BT, có thể phá hỏng tam quan một số người. Cân nhắc trước khi nhảy hố. 669 Hâm Mộ 1104 Chương Tr Số Chữ Cupid point 109,349 Cứ siêng năng và khiêm tốn Sống như rùa chầm chậm đi Đánh Giá Hãy tìm chương có tag “Mở Đánh Giá” ở cuối Danh sách chương của truyện Đã Hoàn Thành. Truyện ngon lắm ạ. Edit siêu mượt luôn. Mình thuộc team ăn mặn, lâu lắm mới kiếm được bộ chất lượng thế này. Cảm ơn editor nhiều nhiều! H tác giả viết xịn lắm nha, đọc mãi ko chán luôn. Cảm ơn nhà dịch nhiều ạ tác giả viết truyện hay. team edit dịch cũng rất mượt. Truyện hay, cảm ơn bạn editor đã dịch truyện văn phong truyện rấy là hay và ổn. edit mượt cảm ơn ad nhiều vì đã edit 😍 Cốt truyện hay, edit đỉnh đọc mượt lắm ạ. Thịt thơm ngon béo bổ lắm = Truyện hay lắm, nội dung truyện lẫn thịt thà đều rất ngon lành cành đào. Chất lượng edit cũng rất là ô kê, có một vài chỗ ghi sai chính tả cơ mà cũng không sao. Mừi đỉmmm nhéeee Tỷ lệ của nội dung và thịt là 3/7. Có mạch nd chính nhưng thực ra ko đào sâu gì lắm mà vẫn thịt nhiều hơn. Túm lại là cũng ổn áp. Truyện tác giả viết hay nhé, sâu sắc Đánh Giá Hãy tìm chương có tag “Mở Đánh Giá” ở cuối Danh sách chương của truyện Đã Hoàn Thành. Truyện ngon lắm ạ. Edit siêu mượt luôn. Mình thuộc team ăn mặn, lâu lắm mới kiếm được bộ chất lượng thế này. Cảm ơn editor nhiều nhiều! H tác giả viết xịn lắm nha, đọc mãi ko chán luôn. Cảm ơn nhà dịch nhiều ạ tác giả viết truyện hay. team edit dịch cũng rất mượt. Truyện hay, cảm ơn bạn editor đã dịch truyện văn phong truyện rấy là hay và ổn. edit mượt cảm ơn ad nhiều vì đã edit 😍 Cốt truyện hay, edit đỉnh đọc mượt lắm ạ. Thịt thơm ngon béo bổ lắm = Truyện hay lắm, nội dung truyện lẫn thịt thà đều rất ngon lành cành đào. Chất lượng edit cũng rất là ô kê, có một vài chỗ ghi sai chính tả cơ mà cũng không sao. Mừi đỉmmm nhéeee Tỷ lệ của nội dung và thịt là 3/7. Có mạch nd chính nhưng thực ra ko đào sâu gì lắm mà vẫn thịt nhiều hơn. Túm lại là cũng ổn áp. Truyện tác giả viết hay nhé, sâu sắc Mục Lục [Chương 1] Chuyện hoang đường ở Hoài Ân Tự 15,894 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 2] Nàng không muốn dây dưa nữa 8,761 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 3] Bảo vật tuyệt sắc 8,484 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 4] Phá thân 9,252 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 5] Sướng hay không? 9,595 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 6] Ba kiếp người 7,809 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 7] Vệ phu nhân 7,332 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 8] Nghị thân 7,113 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 9] Vì sao không muốn gả? 8,260 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 10] Tiểu ni cô lục căn không tịnh 10,869 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 11] Để nha hoàn của nàng chiêm ngưỡng 3 9,034 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 12] Ôm lấy tiểu thư nhà ngươi 3 4,028 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 13] Hai đời khác biệt 3,510 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 14] Nàng chạy trốn 3,488 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 15] Tại sao hắn đến đây? 3,435 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 16] Vì sao không thích ta? 3,749 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 17] Ôm như vậy sao? 4,248 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 18] Phải đánh 9,386 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 19] Cả người nàng ta đều thích 4,820 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 20] Giúp nàng đi tiểu. 3 4,468 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 21] Làm chính sự 3,461 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 22] Lẻn vào hương khuê 2,883 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 23] Mất hồn 3,576 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 24] Lúc này cho nàng chơi 3,047 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 25] giúp nàng nới lỏng 3,062 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 26] Tứ Hoàng Tử tìm đường chết 2,835 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 27] Nàng cũng đã trở về. 2,947 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 28] Còn yêu ta không? 3,570 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 29] Tìm hoan trong men say 3,739 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 30] Tự chơi mình 4,641 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 31] Thô hơn 15 6,762 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 32] Hai bút cùng vẽ 15 3,689 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 33] Tiền hậu giáp kích. 15 2,747 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 34] Trải nghiệm kiếp đầu tiên 15 2,654 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 35] Luôn mẫn cảm như vậy mới được 15 2,419 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 36] Chủ động ăn trên lưng ngựa 15 3,083 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 37] Kết thúc Mở Đánh Giá 15 4,253 Lượt Đọc 2 năm trước Mục Lục [Chương 1] Chuyện hoang đường ở Hoài Ân Tự 15,894 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 2] Nàng không muốn dây dưa nữa 8,761 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 3] Bảo vật tuyệt sắc 8,484 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 4] Phá thân 9,252 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 5] Sướng hay không? 9,595 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 6] Ba kiếp người 7,809 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 7] Vệ phu nhân 7,332 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 8] Nghị thân 7,113 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 9] Vì sao không muốn gả? 8,260 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 10] Tiểu ni cô lục căn không tịnh 10,869 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 11] Để nha hoàn của nàng chiêm ngưỡng 3 9,034 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 12] Ôm lấy tiểu thư nhà ngươi 3 4,028 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 13] Hai đời khác biệt 3,510 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 14] Nàng chạy trốn 3,488 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 15] Tại sao hắn đến đây? 3,435 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 16] Vì sao không thích ta? 3,749 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 17] Ôm như vậy sao? 4,248 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 18] Phải đánh 9,386 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 19] Cả người nàng ta đều thích 4,820 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 20] Giúp nàng đi tiểu. 3 4,468 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 21] Làm chính sự 3,461 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 22] Lẻn vào hương khuê 2,883 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 23] Mất hồn 3,576 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 24] Lúc này cho nàng chơi 3,047 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 25] giúp nàng nới lỏng 3,062 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 26] Tứ Hoàng Tử tìm đường chết 2,835 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 27] Nàng cũng đã trở về. 2,947 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 28] Còn yêu ta không? 3,570 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 29] Tìm hoan trong men say 3,739 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 30] Tự chơi mình 4,641 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 31] Thô hơn 15 6,762 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 32] Hai bút cùng vẽ 15 3,689 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 33] Tiền hậu giáp kích. 15 2,747 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 34] Trải nghiệm kiếp đầu tiên 15 2,654 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 35] Luôn mẫn cảm như vậy mới được 15 2,419 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 36] Chủ động ăn trên lưng ngựa 15 3,083 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 37] Kết thúc Mở Đánh Giá 15 4,253 Lượt Đọc 2 năm trước
Chương 26 Tứ Hoàng Tử tìm đường chết Vệ Giai Quân đi vào nhà chính, sau đó hành lễ với Vệ Dân ngồi trên ghế chủ vị, "Phụ thân." Vệ Dân gật đầu bảo nàng "Ngồi đi." Vệ Giai Quân an vị xong, nàng dùng ánh mắt cẩn thận từng ly từng tý quan sát sắc mặt Vệ Dân. Nhà nàng nghiêm phụ từ mẫu, tuy phụ thân vô cùng yêu thương nàng, nhưng ở trước mặt con cái, lúc nào ông cũng tỏ ra uy nghiêm. Thực tế với dáng vẻ hiện tại, hẳn là ông có chuyện muốn nói với nàng. Vệ Dân đặt ly trà xuống rồi hỏi nàng "Chuyện trước đây mẫu thân con đã biên thư nói với ta. Bây giờ phụ thân muốn hỏi con một câu, việc hôn sự với phủ Uy Viễn Hầu, con thấy có nên hay không?" Mặt Vệ Giai Quân lập tức đỏ lên, chuyện gì phụ thân cũng biết, vậy là mấy tháng qua phụ thân cố ý lạnh nhạt Thẩm Tĩnh Châu, bây giờ lại hỏi nàng, có phải Thẩm Tĩnh Châu đã vượt qua cửa ải của ông rồi hay không? Vệ Dân nhíu mày, "Tiểu tử kia khá lợi hại đấy, phụ thân vốn không muốn gả con cho hắn. Tuy nhiên chuyện đi đến bước này, không còn sự lựa chọn nào tốt hơn nữa. Nếu con đồng ý, phụ thân sẽ trả lời người ta, sang tháng tư hồi kinh tiến hành hôn sự, còn nếu không đồng ý thì con cứ ở lại Sa Thành, con muốn gả cho ai thì gả cho người đó, không gả cũng không sao." "Phụ thân." Nghe xong, Vệ Giai Quân hết sức cảm động, biết nữ nhi làm ra chuyện như vậy, thế nhưng ông vẫn một lòng nghĩ cho nàng. "Con muốn gả hay không?" Vệ Dân hỏi lại. Vệ Giai Quân cúi đầu thật thấp, nàng nhẹ giọng nói "Hắn xin lỗi với con, thành tâm xin tha thứ, con đã chấp nhận ạ." Vệ Dân lặng lẽ thở dài, không biết nên vui hay nên buồn, "Vậy chứng tỏ, con đồng ý." Hai gò má trắng nõn của Vệ Giai Quân ửng đỏ. "Được rồi." Vệ Dân nói tiếp "Hôm qua hắn đã hồi kinh, vừa hay có thể chuẩn bị hôn sự." Hai mắt Vệ Giai Quân mở to, "Hồi Kinh?" Tại sao nhanh đến thế, hắn chẳng nói gì với nàng cả. "Ừ." Suy nghĩ một chút Vệ Dân mới cho nàng biết "Hắn kết thù với Tứ hoàng tử, hiện tại phía Tứ hoàng tử có động tĩnh, cho nên hắn phải quay về xử lý." Vệ Giai Quân sững sờ. Kiếp trước hắn xử lý Tứ hoàng tử sạch sẽ là chuyện của vài năm sau rồi. Tân hoàng đăng cơ, Tứ hoàng tử bại trận, hắn phụng chỉ ban rượu độc, tại sao đời này lại xảy ra sớm thế? Kỳ thật, chuyện này có liên quan rất lớn đến nàng. Kiếp thứ nhất, Tứ hoàng tử đợi mười năm, đợi mãi mới có cơ hội mưu nghịch. Kiếp thứ hai, Thẩm Tĩnh Châu thiết lập cạm bẫy từ trước, từng bước đẩy Tứ hoàng tử vào chỗ chết. Mà ở kiếp này, bởi vì chuyện ở Hoài Ân Tự, Tứ hoàng tử bị Trưởng công chúa chán ghét, sau đó lại trúng kế của Thẩm Tĩnh Châu khiến Thánh Thượng giận tím mặt, trước sự công kích từ nhiều phía, gã không biết làm thế nào, đành phải tạo phản sớm hơn dự định. "Được rồi, con đừng suy nghĩ nhiều." Thấy nàng như vậy, Vệ Dân tưởng nàng lo lắng, "Ở Kinh Thành có Tổ Phụ và đại ca con, không sao đâu, con an tâm ở đây thêm mấy tháng rồi chuẩn bị hồi kinh." Vệ Giai Quân ngoan ngoãn gật đầu, "Con biết rồi, phụ thân." Thời gian trôi qua nhanh chóng, mới chớp mắt mà đã tới tháng tư. Vệ Dân phải hồi kinh báo cáo, trong phủ gấp rút chuẩn bị hành trang. Ngờ đâu, người phương Bắc dường như không muốn ông sống thoải mái, ngay tại lúc này có động tĩnh lạ. Vệ Dân không còn cách nào, ông đành tạm thời ở lại, sai người đưa Vệ Giai Quân hồi kinh trước. Hôn kỳ định vào tháng bảy, trở về nàng còn rất nhiều chuyện phải làm, không thể trì hoãn. Lộc cộc lộc cộc. . . Xe ngựa tiến về phía trước, Vệ Giai Quân ngồi tựa vào cửa sổ ngắm phong cảnh. Có thể nói đoạn đường này nhẹ nhàng hơn lúc rời kinh rất nhiều, chẳng qua là đường đi xóc nảy, không được thoải mái cho lắm. Càng gần đến Kinh Thành, tâm trạng nàng cũng ngày càng tốt lên. Nàng hoàn toàn không lo lắng Thẩm Tĩnh Châu gặp chuyện không may gì khi đối đầu Tứ hoàng tử, ấn tượng kiếp trước Thẩm Tĩnh Châu để lại quá sâu, dường như tất cả mọi chuyện đều không làm khó được hắn. Mấy tháng qua, ở Sa Thành nàng nhận được tin tức, Tứ hoàng tử không đáng lo ngại. Thánh Thượng vẫn còn, khả năng giết chết Tứ hoàng tử không lớn. Tuy nhiên, chỉ cần Thánh Thượng chán ghét vứt bỏ Tứ Hoàng Tử, vậy thì không có gì phải lo lắng. Xe ngựa chao đảo, nàng đang ngủ nửa tỉnh nửa mê, bỗng nhiên xe ngựa đụng phải vật gì đó, ngựa hí vang bốn phía. Hoàng Thường đánh thức nàng dậy, "Tiểu thư, có thổ phỉ." Vệ Giai Quân vẫn có chút mơ màng, tiếng đánh nhau bên ngoài rất kịch liệt. Thật sự quá lạ lùng, nơi này cách kinh thành không xa, làm gì có cướp đường, huống chi nàng có tinh binh hộ tống, ai đui mù dám đến tìm chết? "Mau đưa Tam tiểu thư tránh đi." Đây là giọng của đội trưởng đội cận vệ. Màn xe bị xốc lên, một thân binh muốn đưa Vệ Giai Quân đi, nhưng hắn chỉ kịp thốt lên một chữ thì đã bị kiếm đâm trúng. Người phía sau đá văng thân binh đã bị đâm chết, Vệ Giai Quân càng hoảng sợ, "Ngươi, ngươi." Tứ hoàng tử, lại là Tứ hoàng tử. "Tiểu thư." Hoàng Thường ngăn cản trước mặt nàng. Nhìn thấy thanh kiếm trên tay Tứ hoàng tử, Vệ Giai Quân lập tức đẩy Hoàng Thường qua một bên. Mục tiêu Tứ hoàng tử là nàng, Hoàng Thường ngăn cản chỉ bỏ mạng vô ích mà thôi. "Ngài muốn làm gì?" Gương mặt kiều diễm cố gắng giữ bình tĩnh, "Đại cục đã định, ta chỉ là một nữ tử, mạng không đáng giá, ngài bắt ta cũng chẳng có lợi ích gì." Tứ hoàng tử nhướng mày, vẻ mặt ngạc nhiên, "Nhận ra cô? Vệ tam tiểu thư quả là đặc biệt, khó trách Thẩm Tĩnh Châu động lòng." Gã đi tới, bắt lấy cổ tay mảnh khảnh trắng nõn của Vệ Giai Quân, dễ dàng kéo nàng ra ngoài, ánh mắt độc ác nhìn chằm chằm vào gương mặt đẹp mê hồn của nàng, "Bắt nàng không thay đổi được đại cục, nhưng có thể làm cô hả giận." "A." Vệ Giai Quân sợ hãi, nàng bị Tứ hoàng tử đặt lên lưng ngựa. Tuấn mã chạy như điên, ruột gan Vệ Giai Quân xốc nảy suýt nôn mữa, nàng sợ muốn chết. Tứ hoàng tử điên rồi, vừa ngoan độc vừa điên cuồng, kiếp trước khi gã vùng vẫy giãy chết còn hại chết không ít người, bây giờ lại bắt nàng đi, có trời mới biết gã sẽ làm ra chuyện gì. Nàng không muốn chết, có cơ hội thoát khỏi bóng ma kiếp trước, đời này nàng muốn sống thật tốt. Thẩm Tĩnh Châu, Thẩm Tĩnh Châu lợi hại như vậy, vì sao hắn không tới cứu nàng? Nhắc Tào Tháo Tào Tháo tới, Vệ Giai Quân thầm nghĩ, lúc này một mũi tên lông vũ từ đâu bắn tới, bắn hạ tuấn mã Tứ hoàng tử đang cưỡi. Ngựa ngã ngang, Tứ hoàng tử lăn lông lốc mấy vòng, gã chửi tục một tiếng, thế nhưng còn chưa kịp đứng lên thì một thanh kiếm đã đặt ở cổ. Vệ Giai Quân chóng mặt hoa mắt được kéo lên, rốt cuộc nàng cũng nhìn thấy mặt Thẩm Tĩnh Châu. "Có bị thương chỗ nào hay không?" Thẩm Tĩnh Châu sốt ruột kiểm tra người nàng. Vệ Giai Quân vội nhào vào lòng hắn, nàng khóc thành tiếng "Sao giờ chàng mới đến?" "Xin lỗi, xin lỗi." Thẩm Tĩnh Châu vỗ về trấn an một lát, đợi nàng bình tĩnh lại, hắn gọi Nguyệt Nương đến, để Nguyệt Nương đưa Vệ Giai Quân sang bên cạnh nghỉ ngơi. Tứ hoàng tử bị trói lại, A Trạch cầm kiếm kề sát cổ gã, trông gã chật vật không thôi, nhưng ánh mắt vẫn độc ác trêu ngươi Thẩm Tĩnh Châu. "Ngươi không thể giết cô." Tứ hoàng tử nhếch môi cười, ngữ khí khẳng định. Chỉ cần Hoàng Đế còn sống một ngày thì ngày đó, không một ai dám giết gã. Dù gã phạm sai lầm lớn cỡ nào, thân là thần tử mà dám động thủ, chính là tát vào mặt Hoàng Đế. Tuy nhiên, Thẩm Tĩnh Châu lại cười lạnh một tiếng, "Vì sao không thể? Ta có thể giết ngươi một lần thì có thể giết ngươi lần thứ hai." Tứ hoàng tử sửng sốt, không hiểu hắn có ý gì. Thẩm Tĩnh Châu giết gã lần đầu vào lúc nào? "Ngươi thật sự là lần sau tìm đường chết nhanh hơn lần đầu, lần đầu để ngươi sống thêm vài năm, nếu như lần này ngươi không biết quý trọng, vậy thì không cần sống nữa." Thẩm Tĩnh Châu từ trên cao nhìn xuống, dáng vẻ nhếch nhác của gã, còn đâu một Tứ hoàng tử cao quý khí khái nữa. "Ngươi cũng không cần phải lo lắng cho ta, ngươi chết thì có gian tế người phương Bắc gánh tội. Đúng rồi, Nhị hoàng tử đã đồng ý giải quyết hết hậu quả cho ta." Tứ hoàng tử trừng mắt. "Đồ hèn hạ." Thẩm Tĩnh Châu không muốn nói nhiều với gã nữa, hắn phất tay để A Trạch mang gã đến địa phương thích hợp xử lý, còn hắn thì quay về tìm Vệ Giai Quân. Thế nhưng vừa xoay người, hắn đã chứng kiến ánh mắt đầy kinh hãi của Vệ Giai Quân.
Hoa hạch và hoa tâm đồng loạt đạt cao trào, Vệ Giai Quân bị kích thích từ hai phía, sướng đến nỗi phun triều. Mà ngay tại thời điểm phun triều, nàng cũng bất tỉnh rồi. Thẩm Tĩnh Châu chỉ có thể dừng lại, hắn thiếu nữ đã hôn mê vào lòng, cực kỳ bất đắc dĩ. Hắn vừa định chơi một trận lớn, mới bắt đầu mà nàng đã bị làm đến ngất đi. Hắn còn chưa lâm trận thật sự. Hắn vừa nghĩ vừa đắc ý. Làm nữ nhân của mình sướng đến ngất đi, dù sao cũng là chuyện hết sức kiêu ngạo. Thẩm Tĩnh Châu ôm lấy nàng, hắn thay đổi tư thế, để nàng nằm xuống. Trong lúc này, nam căn thẳng tắp vẫn chưa từng rời khỏi tiểu huyệt nàng. Mà tiểu huyệt của nàng vẫn ngậm chặt lấy hắn, cho dù hôn mê, cũng mút không chịu thả. Nhìn nàng từ từ bất tỉnh, Thẩm Tĩnh Châu trướng đến không còn cách nào, hắn đành phải nâng cao gậy thịt, tiếp tục làm cho xong. Cũng may, tuy Vệ Giai Quân hôn mê, nhưng huyệt mềm vẫn còn phản ứng. Hơn nữa, tiểu huyệt vừa trải qua cao trào mẫn cảm đến cực độ, vách thịt liên tiếp co rút, quấn lấy gậy thịt vừa cắn vừa mút, dường như bên trong có vô số cái miệng nhỏ nhắn. "Phụt phụt phụt phụt" Thẩm Tĩnh Châu ra sức cày cấy đến nỗi mồ hôi đầm đìa, không ngờ đối với nữ nhân đã hôn mê, hắn có thể làm hăng say như vậy, nếu để người ta biết, nói không chừng sẽ cười đến rụng răng. Ai bảo nữ nhân dưới thân này là người hắn yêu hơn tính mạng. Vả lại, không chỉ tiểu huyệt nàng hút lợi hại, mà miệng nàng còn phát ra tiếng rên rỉ "Ư a ư a", khiến hắn vô cùng hoài nghi, không biết nàng có thật sự hôn mê hay không. Thẩm Tĩnh Châu không kéo dài quá lâu, hắn dồn hết sức đẩy đưa, mãi cho đến khi đạt cao trào, rót tất cả tinh dịch vào bụng Vệ Giai Quân. Còn nàng, rõ ràng cũng phun dâm thủy, khiến phần bụng hắn ướt nhẹp. Thẩm Tĩnh Châu không biết nên vui hay nên giận. Đã hôn mê rồi còn bị hắn làm đạt cao trào, thân thể này quả thật là dâm đãng trời sinh, mà chỉ có mình hắn mới được hưởng thụ. Hắn lau dọn một chút, sau đó kéo nàng ôm vào lòng, gậy thịt vẫn vùi trong tiểu huyệt nàng, cứ như thế chặn hết tinh dịch và dâm thủy lại trong bụng nàng, tắt đèn đi ngủ. Lúc Vệ Giai Quân tỉnh dậy, trời vẫn còn tối mờ mịt. Bên trong lều vải, đưa tay không thấy được năm ngón. Nàng hơi mơ màng, rốt cuộc là thế nào? Sau đó nàng bỗng phát hiện sự khác thường của cơ thể, không thể nào tin nổi! Bên dưới thân thể nàng không ngờ là thân thể nóng hổi của nam nhân, hai chân nàng giang rộng, tiểu huyệt bị nhét đến tràn đầy, rõ ràng là mầm tai họa của nam nhân. Còn có bụng nhỏ chứa đầy tinh dịch và dâm thủy, trướng đến khó chịu. Nàng nghĩ đến Thẩm Tĩnh Châu, tên khốn kiếp này thừa lúc nàng uống say trở trò đồi bại, nàng không nên tin tưởng hắn. Vệ Giai Quân tức giận, nàng muốn đứng lên. Thân thể vừa nhúc nhích, Thẩm Tĩnh Châu đã phát hiện gậy thịt mình trượt ra ngoài, hắn vội phủ tay lên mông nàng, ấn xuống. "Phụt" Gậy thịt cắm trở về. Vệ Giai Quân nổi giận, "Thẩm Tĩnh Châu." Hắn nhanh chóng tỉnh táo "Ừm, xảy ra chuyện gì?" Trong bóng tối, chẳng ai nhìn thấy ai, Vệ Giai Quân chỉ có thể tức cho mình xem, "Ngươi, ngươi. . . Tại sao ngươi có thể làm như vậy?" "Ta làm sao?" Hắn dừng lại một chút rồi choàng tỉnh ngộ, "Ồ, nàng nói cái này à?" Nói xong hắn vỗ vỗ mông nàng. Vệ Giai Quân cảm nhận được bờ mông rung rung hai cái, gậy thịt trong cơ thể phình to một vòng, đâm vào khiến hoa tâm nàng bủn rủn. Nàng vừa cắn răng khống chế khoái cảm vừa đánh hắn "Ngươi biết rõ mà vẫn làm." "Là nàng muốn làm mà." Thẩm Tĩnh Châu rất kinh ngạc, "Chắc không phải nàng quên hết mọi chuyện khi uống say rồi chứ?" Vệ Giai Quân ngây ngẩn cả người, ký ức ngắt quãng bắt đầu hiện lên trong đầu nàng. Trời ạ, tiếng nàng rên rỉ, đúng là chính nàng yêu cầu, tại sao nàng lại làm chuyện như vậy, sớm biết thế nàng tuyệt đối sẽ không uống rượu. Bây giờ nàng và Thẩm Tĩnh Châu lại lăn giường, làm sao kết thúc được đây? Nam nhân dưới thân lại rục rịch, hắn đỉnh eo, nhẹ nhàng đâm vào trong. Vệ Giai Quân bị hắn đâm sinh ra khoái cảm liên tục. Đại khái là trời quá tối, không nhìn thấy mặt Thẩm Tĩnh Châu, lá gan nàng cũng lớn hơn, nàng dùng sức đánh lên ngực hắn "Không được nhúc nhích." Thẩm Tĩnh Châu nghe lời thật sự bất động. Vệ Giai Quân thở hổn hển nói tiếp "Chúng ta nói chuyện đi." "Được." Thẩm Tĩnh Châu vừa đáp vừa đưa tay dao động trên người nàng. Vệ Giai Quân bị hắn sờ đến phát hỏa, nàng làm ra vẻ hung ác "Dừng lại, đừng lộn xộn." Hai bàn tay hư hỏng dừng lại, giọng Thẩm Tĩnh Châu mang theo vài phần bất đắc dĩ, "Được, không lộn xộn." Vệ Giai Quân cố gắng duy trì lý trí, "Vì sao ngươi đến Sa Thành?" Thẩm Tĩnh Châu trả lời nhẹ tênh "Bởi vì ta nhận lệnh, đóng giữ Sa Thành." Vệ Giai Quân sửng sốt "Nhận lệnh?" "Đúng thế." Thẩm Tĩnh Châu cúi đầu hôn lên đầu vai mượt mà của nàng. Đương nhiên, cái lệnh này hắn phải chạy vại khắp nơi mới có được. Tuy Vệ Giai Quân không hiểu chuyện triều chính, nhưng nàng vẫn có thường thức đấy. Sa Thành này, tại sao gọi là biên quan, từ trước đến nay, đóng giữ biên quan chẳng khác nào bị khổ sai. Hơn nữa, phụ thân nàng đóng giữ Sa Thành nhiều năm, xây dựng nơi này vững như sắt đá, không một ai chen chân vào lọt. Cho nên, muốn gây dựng sự nghiệp là không có khả năng, muốn bày mưu tính kế lại càng không thể. Vì sao Thẩm Tĩnh Châu đến đây, không cần hỏi cũng biết. Ý thức được điểm này, nàng hơi mềm lòng, "Thẩm Tĩnh Châu, ngươi đừng như vậy, chúng ta đường ai nấy đi không được sao?" "Không được." Hắn quả quyết cự tuyệt, "Hay là chúng ta nói chuyện khác đi, vì sao nàng yêu thích ta mà không bằng lòng ở bên ta?" Vệ Giai Quân im lặng, nhắc đến chuyện này chẳng lẽ muốn nàng nói kiếp trước ta liều mạng gả cho ngươi, thế mà ngươi chẳng thèm chạm vào ta, giày vò ta đến chết sao? "Lúc nãy nàng nói rất yêu thích ta." Giọng hắn nhẹ nhàng bay bổng, "Còn hỏi ta vì sao không thích nàng." Vệ Giai Quân hận không thể quay ngược thời gian, bóp chết bản thân khi uống say. "Nàng đã yêu thích ta, vì sao lại không muốn gả cho ta?" Thẩm Tĩnh Châu cứ như vậy ôm lấy nàng, khẽ hôn môi nàng, lồng ngực ma sát đôi gò bồng đào mềm mại, gậy thịt vẫn nghiền nát vách thịt non của nàng, khiến nàng thở hổn hển, "Nàng xem chúng ta hợp chưa này? Nàng thích ta, ta cũng thích nàng, chúng ta hãy vui vẻ ở bên nhau đi, chẳng lẽ nàng không nhận ra, sau khi bị ta làm thoải mái biết nhường nào." Vệ Giai Quân muốn cho hắn một bạt tai, nhưng nàng không có gan. Lỡ như Thẩm Tĩnh Châu ghi thù muốn tính nợ với nàng thì biết làm sao? Nàng chơi không lại hắn. Vách thịt non bị hắn nghiền đến ngứa, nước lại tiết ra, nàng chỉ có thể thở phì phò, cố hết sức tìm về lý trí, "Nhưng chàng đâu có thích ta." "Ai nói ta không thích nàng." Nghe nàng hỏi thế Thẩm Tĩnh Châu có chút tức giận, hắn dùng sức đánh lên mông nàng, "Xưa nay nam nhân thích nữ nhân luôn rất thẳng thắn. Nếu không thích thì dù có chạm vào cũng chỉ là đối phó, còn nếu thích. . . Từng giây từng phút đều muốn ngủ với nàng. Thái độ của ta còn chưa đủ rõ ràng sao? Không thích nàng mà cứ quấn quýt nàng, ngay cả ngủ cũng phải nhét gậy thịt vào tiểu huyệt của nàng." Lời hắn cực kỳ thô lỗ, Vệ Giai Quân giận đến mức đánh hắn, "Chàng nói bậy bạ gì đó." "Đây là sự thật." Thẩm Tĩnh Châu nắm tay nàng, nương theo động tác của nàng, hạ thân dúng sức đẩy tới, gậy thịt cắm sâu vào trong, trong hoàn cảnh thế này vẫn không quên mưu lợi cho bản thân mình. Hạ thân Vệ Giai Quân nhanh chóng truyền đến cảm giác, "Chàng, chàng chỉ yêu thích thân thể ta." "Cả người nàng ta đều thích." Hắn được một tấc lại muốn tiến thêm một thước, động tác đâm vào càng mạnh, hắn bỗng đổi tư thế đè nàng dưới thân rồi nâng chân nàng lên ra sức cày cấy, “Tính cách nàng, cơ thể nàng, trái tim nàng, bất kể thứ gì của nàng, ta đều thích hết." "Bạch bạch bạch bạch." Hắn càng làm càng dũng mãnh, bụng dưới đánh lên mông tròn, phát ra tiếng động hết sức dâm mỹ. "Ư ư ư" Bụng dưới Vệ Giai Quân căng trướng lợi hại, nàng có cảm giác, cảm giác tiếng nước vang ầm ầm bên trong. ======== Làm lành rồi, đổi xưng hô.
Trong Hoài Ân Tự, Vệ Giai Quân đi dạo vòng quanh Phù Đồ bảo tháp, hết vòng này đến vòng khác, lòng dạ rối bời. Nàng đã sống lại hơn một tháng rồi. Một tháng trước, nàng vẫn còn là thế tử phi của Uy Viễn hầu phủ, bị trượng phu chán ghét vứt bỏ, bị tiểu thiếp ức hiếp, cuối cùng cô vương độc chết đi trong tiểu viện vắng vẻ. Vừa mở mắt, không ngờ nàng đã sống lại, quay về thời kỳ thiếu nữ. Vệ Giai Quân bây giờ vẫn là Vệ tam tiểu thư, hòn ngọc quý trên tay Vệ gia, ngậm trong miệng sợ tan, nâng trên tay sợ ngã. Thế nhưng, kiếp trước mắt nàng bị mù, cho nên vừa gặp gỡ thế tử Uy Viễn hầu phủ Thẩm Tĩnh Châu, nàng đã sa vào lưới tình, biết rõ hắn không thích nàng, nàng vẫn khăng khăng phải gả cho hắn, một chút thể diện cũng không cần. Về sau rốt cuộc nàng cũng như ý nguyện gả cho hắn rồi, lại bị vứt bỏ nơi hậu viện. Trong thời gian mười năm buồn tủi dài đằng đẵng, nàng chứng kiến hắn thăng quan, chứng kiến hắn nạp thiếp, chứng kiến hắn quyền cao chức trọng, chứng kiến hắn sinh con dưỡng cái. Mà những thứ này, chẳng chút liên quan gì đến nàng cả. Vệ tam tiểu thư tâm cao khí ngạo, vậy mà bị mài nhẵn từng chút từng chút một đến không còn sót lại chút gì. Cuối cùng lưu lạc đến nơi hẻo lánh nhất trong tiểu viện, đọc sách, viết chữ, trồng hoa ngắm mây bay, cả đời cứ trôi qua như thế. Khi chết đi nàng mới hai mươi bảy, là độ tuổi tươi đẹp chín mùi nhất của nhan sắc, thế nhưng lòng của nàng đã héo tàn từ lâu, cuối cùng khô cằn mà chết. Khoảnh khắc này khi nhắm mắt lại, lòng Vệ Giai Quân tĩnh lặng như nước. Nàng không hận, cũng chẳng oán. Thẩm Tĩnh Châu không thích nàng, đáng lý ban đầu nàng không nên cưỡng cầu. Nàng chỉ cảm thấy tiếc nuối, vô cùng có lỗi với phụ mẫu, khiến bọn họ bận tâm cả đời, không biết khi nhận tin về cái chết của nàng, họ đau lòng thế nào nữa. Trở lại thời kỳ thiếu nữ một lần nữa, nàng không muốn có bất kỳ dây dưa nào với Thẩm Tĩnh Châu, thay vào đó là phải thảo kính phụ mẫu, nghe lời bọn họ gả cho trượng phu hiền lành đáng tin cậy, sanh con dưỡng cái, sống một cuộc đời bình lặng. Vệ Giai Quân dừng lại, nàng ngẩng đầu lên nhìn bảy tầng Phù Đồ bảo tháp cao vút tận mây xanh, hai tay chấp trước ngực, thành tâm cầu nguyện Phật Tổ, nếu Người nghe được tâm nguyện của tín nữ, xin Người phù hộ tín nữ đạt được ước muốn. Lại nói. Năm nay nàng mười sáu tuổi, trong nhà đang tính chuyện chung thân đại sự cho nàng. Bởi vì hai tháng trước mắc bệnh thủy đậu, Vệ gia mới đưa nàng đến Hoài Ân Tự dưỡng bệnh. Hiện tại bệnh thủy đậu đã khỏi, chắc hẳn Vệ phu nhân sẽ nhanh chóng phái người đến đón nàng trở về thôi. Không biết phụ mẫu chọn phu gia* thế nào cho nàng, mà mặc kệ là nhà ai, chỉ cần không liên quan đến Uy Viễn hầu phủ là được. Nàng không muốn lợi dụng ưu thế của trùng sinh để lựa chọn một trượng phu đáng tin cậy, tất cả đều tùy duyên thôi. *Phu gia Nhà chồng. Hoài Ân Tự có chuẩn bị khu để nữ khách cư ngụ ở đại viện, phía trước là một đường hành lang dài. Đại viện này, nam khách không được vào, tăng lữ cũng không tới lui, hành lang và tiểu cảnh ngăn cách mười mấy tiểu viện, hoàn toàn độc lập nhưng đường đi lại thông với nhau. Cho nên, Vệ Giai Quân không ngờ rằng, nguy hiểm đang chờ nàng ở đó. Nghe được tiếng bước chân rất nhỏ sau lưng, nàng vừa định quay đầu nhìn lại thì đột nhiên phần gáy tê rần, cả người mềm nhũn, mất đi ý thức. Trong đại viện dành cho nam khách đang diễn ra một buổi tiệc rượu. Tại Phật môn thanh tịnh mà dám trắng trợn ăn uống, thậm chí còn trái ôm phải ấp kỹ nữ, loại chuyện này, cũng chỉ có Tứ hoàng tử mới làm được. Vẻ mặt Thẩm Tĩnh Châu hờ hững, hắn ngồi một chỗ xem các cô vương tử thế gia khác làm trò hề, trong hoàn cảnh này ấy vậy mà trông hắn cứ như tham gia một buổi văn hội, nghiêm túc đến đáng sợ. Ngay thẳng như vậy, trong buổi tiệc hoang đường thế này, chẳng khác nào hạc giữa bầy gà, làm sao Tứ hoàng tử không chú ý cho được. Tứ hoàng từ liếc mắt ra hiệu với tùy tùng bên cạnh mình một cái, sau đó phất phất tay. Tùy tùng đi theo ngầm hiểu, không biết lấy một bầu rượu từ đâu ra, đặt lên bàn nhỏ của Thẫm Tỉnh Châu. Tứ hoàng tử "Tĩnh Châu, nãy giờ ngươi không ăn cũng không uống, có phải cô vương* chiêu đãi không chu toàn hay không? Cô vương mời ngươi một chén." *cô vương tiếng tự xưng của vương hầu thời phong kiến Tròng mắt Thẩm Tĩnh Châu khẽ đảo, nhìn Tứ hoàng tử đang ngồi trên ghế chủ vị, hắn thản nhiên đáp "Không dám nhận, chẳng qua đây là nơi Phật môn thanh tịnh, ăn mặn uống rượu không hay lắm." Nhiều vương tôn cô vươngng tử ngồi xung quanh đồng loạt nhìn về phía hắn, thái độ cười nhạo. Bữa tiệc rượu này là do Tứ hoàng tử an bày, ý của Thẩm Tĩnh Châu là chỉ trích Tứ hoàng tử đây mà. Quả nhiên, sắc mặt Tứ hoàng tử trầm xuống, "Chúng ta không phải người xuất gia, tại sao không thể ăn mặn uống rượu, ngươi không nể mặt cô vương đúng không?" Thẩm Tĩnh Châu nhíu mày, cuối cùng hắn tỏ vẻ bất đắc dĩ cầm ly rượu rồi đứng lên nói "Tĩnh Châu tạ ơn Tứ điện hạ thưởng rượu." Dứt lời, uống một hơi cạn sạch. Tứ hoàng tử nở nụ cười, vô cùng hài lòng "Mọi người đều là người trẻ tuổi, tụ tập chơi bời vui vẻ, chẳng phải rất tốt sao?" Đợi Thẩm Tĩnh Châu ngồi xuống, Tứ hoàng tử lập tức vung tay lên, một kỹ nữ ỏng ẹo đi tới, muốn ngồi xuống bên cạnh Thẩm Tĩnh Châu, nhưng lại bị hắn đẩy ra. "Tĩnh Châu." Nghe được giọng kéo dài cảnh cáo của Tứ hoàng tử, Thẩm Tĩnh Châu vẫn bình tĩnh, "Tứ điện hạ, xin thứ cho Tĩnh Châu không thích những thứ này." Tứ hoàng tử sững sờ, sau đó gã cười phá lên, lần này không tức giận, "Mắt ngươi cao, không thích thì thôi." Nói rồi gã phất tay, ý bảo kỹ nữ lui xuống. Kỹ nữ cắn môi, tủi thân nhìn Thẩm Tĩnh Châu một cái rồi lặng lẽ lui xuống. Tứ hoàng tử uống đến cao hứng, gã vòng tay ôm kỹ nữ đang ngồi bên cạnh, trước mắt bao người, bàn tay gã phủ lên bộ ngực sữa cao ngất nửa che nửa đậy của kỹ nữ, tức nhiên là bắt đầu xoa bóp không rời tay. "A a a a. . . " Kỹ nữ bị bất ngờ không kịp chuẩn bị, nàng ta duyên dáng kêu to, xấu hổ dựa vào lòng Tứ hoàng tử, "Điện hạ, đừng mà." Giọng nói nũng nịu đến nỗi khiến người ta hận không thể hung hăng ức hiếp. Tứ hoàng tử muốn làm ngay tại chỗ này, gã thò tay tham lam tiến vào vạt áo lỏng lẻo, bắt lấy hai quả đào tròn lẳn kia, vừa xoa vừa bóp, trắng trợn khinh nhờn. Ban đầu kỹ nữ còn né tránh ngăn cản, miệng hô đừng mà đừng mà, cuối cùng cũng bị đùa bỡn ra khoái ý, "Ừ ừ a a" Vô cùng yêu kiều, cả người dán lên người Tứ hoàng tử. Tứ hoàng tử trêu chọc "Còn kêu đừng. . . Cô vương thấy nàng có vẻ rất muốn thì có." Bên dưới toàn các cô vươngng tử ăn chơi, thấy một màn như thế, khí huyết ai không dâng trào, nghe tiếng ngâm kiều mị kia, cả người đều tê ngứa, vật giữa hai chân đỉnh đạc ngóc đầu dậy. Song, vì e ngại thân phận Tứ hoàng tử, bọn họ không dám làm càn. Tứ hoàng tử nhìn xuống, gã đắc ý nở nụ cười rồi vung tay lên "Ngây người ở đó làm cái gì, muốn làm gì thì làm đi, hôm nay cô vương cho phép các người càn rỡ." Vừa nói xong, các cô vươngng tử nhanh chóng hưng phấn tru lên như sói, có người gấp đến độ tóm ngay kỹ nữ ngồi bên cạnh, trực tiếp đặt trên bàn rượu. Kỹ nữ bên cạnh Tứ hoàng tử, y phục đã gần như bị lột sạch, lộ ra hai trái đào mật trắng nõn non mịn, tiết khố dưới thân cũng bị xé mở, một tay Tứ hoàng tử ra ra vào vào bên trong, khiến mặt kỹ nữ tràn ngập say mê, rên rỉ không ngừng. "Tiểu dâm đãng, thật nhiều nước." Tứ hoàng tử mắng một tiếng, gã rút tay về kéo quần xuống rồi nhấn đầu kỹ nữ xuống giữa hai chân mình, kỹ nữ cúi đầu nhẹ nhàng ngậm lấy long căn, bắt đầu phun ra nuốt vào. Tứ hoàng tử vẫn ngại chưa đủ, không bao lâu, gã đỡ lấy đầu kỹ nữ, dùng sức đong đưa. Một màn này rơi vào mắt đám vương tôn cô vươngng tử bên dưới, không ít người mất khống chế ôm kỹ nữ bên cạnh làm tại chỗ, trong lúc nhất thời, cả phòng tràn ngập tiếng thở dốc yêu kiều, cảnh tượng dâm loạn khó tiếp nhận. Thẩm Tĩnh Châu vẫn ngồi ngay ngắn như cũ, kỹ nữ ban nãy lại nhẹ chân nhẹ tay đi đến bên cạnh hắn. Kết quả bị hắn đẩy ra, còn hung hăng trừng mắt nhìn nàng ta rồi đứng dậy rời đi. Tiệc rượu đang lúc nóng bỏng, từng người từng người đắm chìm trong cơn cuồng hoan, không ai chú ý đến chuyện hắn rời đi. Ra đến bên ngoài, bầu không khí sạch sẽ tươi mát hẳn, Thẩm Tĩnh Châu hít một hơi thật sâu, từ từ bình ổn tâm trạng, lúc hắn định rời đi thì bỗng có tùy tùng của Tứ hoàng tử ngăn lại, vẻ mặt vô cùng cung kính nói với hắn "Thẩm thế tử, ngài là khách quý của điện hạ, nếu rời khỏi đây bây giờ, chắc chắn điện hạ sẽ trách mắng chúng nô tài. Chẳng bằng, ngài đến thiện phòng nghỉ ngơi một lát đi." Thẩm Tĩnh Châu đè xuống cơn khó chịu đang dâng lên trong lòng ngực, hắn gật đầu "Làm phiền rồi." "Thế tử, mời." Tùy tùng Tứ hoàng tử dẫn hắn vào một sương phòng, Thẩm Tĩnh Châu chưa ngồi được bao lâu thì cảm thấy cơn buồn ngủ kéo ập tới, hắn chỉ có thể gục xuống bàn mơ màng thiếp đi.
thế tử tuyệt tình