Truyện Mộng Nhu Tình - Chương 25 với tiêu đề 'Trừng phạt Lục Ý' Hiện menu doc truyen. Danh sách . Truyện mới cập nhật; Truyện Hot; hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.
Chương 50: Tát Mông. Chương trước Chương tiếp. "Phó Dụ, anh muốn làm gì?". Phó Dụ không nói chuyện, trực tiếp nhấc làn váy đồng phục Hạ Quý lên, lộ ra quần lót màu trắng bên trong. Phó Dụ tát một cái, Hạ Quý ngay lập tức đỏ mắt, sao có thể đánh mông cô chứ?
Đánh mông cô? Năm nay cô đã 18 tuổi rồi, đâu còn là cô bé 8 tuổi nữa. lại giống như con cá nằm trên thớt, mặc cho để thầy giáo già trừng phạt nặng nề. Toàn bộ mông nhỏ của cô đỏ bừng lên, bởi vì hơi sưng, cho nên nhìn càng đầy đặn xinh đẹp hơn lúc trước
Đường Vực kéo người vào trong lòng, cười đáp: "Được, vậy em làm bà chủ đi." Hiện thực quy tắc tàn khốc, giấc mộng và lý tưởng mà em muốn, tôi đều cố gắng cho em. Tổng tài bá đạo tam quan bị chó ăn x Tiểu phú bà vĩnh viễn cố ý đối phó với tổng tài bá đạo
8.64/10 trên tổng số 14 lượt đánh gi Administrator Quản Lý. Có Thể Bạn Thích. Mang Dục Tu Phật. Hôn Quạ Hướng Đông. Cẩm Tú Đỉnh. Đọc truyện hay ngôn tình sắc, ngôn tình sủng, ngôn tình tổng tài, ngôn tình cổ đại,
Đọc chương chap 1 truyện Tỉnh Mộng ( VH&HP)📢Dọc theo mé sông từ Tân-An qua Mỹ-Tho, nhà cất liên tiếp, cây trồng giao nhành, người lạ ngồi thuyền đi qua đó
ISN6. Ngay khi Uất Trì Ảnh Quân vừa trở về Bán Hải, Tống Phù Ngọc tự biết thân phận, lập tức quỳ dưới chân của anh, luôn miệng xin tha tội." Lão đại, thuộc hạ sai rồi. "" Vậy có biết bản thân sai ở đâu không? " Uất Trì Ảnh Quân ngồi trên ghế, tựa như một bậc đế vương cao ngạo ngồi trên ngai vàng, đôi mắt sâu thẳm đến mức Tống Phù Ngọc toát mồ hôi." Quy tắc của Hoàng Long là không được sử dụng chất kích thích, thuộc hạ... thuộc hạ không nên biết pháp phạm pháp. " Tống Phù Ngọc vừa nói vừa run rẩy. Cô ta trộm nhìn lên Uất Trì Ảnh Quân, lại thấy anh đang trừng mắt nhìn mình, ánh mắt trở nên lạnh lẽo như dao. Ngay lập tức, Tống Phù Ngọc phải cúi mặt xuống, không dám nhìn tiếp. Gương mặt cô ta lúc này gần như đã trắng Trì Ảnh Quân tựa người vào ghế, nhìn những người còn lại trong phòng. Gương mặt anh trở nên điềm đạm hẳn, nhưng ánh mắt sắc bén vẫn còn đó, cất giọng sắc lạnh" Nếu đã nhớ quy tắc của Hoàng Long, vậy có còn nhớ hình phạt không? " Uất Trì Ảnh Quân vừa nói dứt, ngay cả Bạch Lang lẫn Hắc Lang đều lạnh sóng Long có rất nhiều hình phạt dành cho những người làm sai. Hình phạt dành cho những người biết pháp phạm pháp như Tống Phù Ngọc chính là bị đánh bằng roi. Hình phạt này có thể xem là nhẹ nếu như so với bị đem vào nhà lao tại Bán Hải. Đó là nơi chỉ thấy người vào nhưng không thấy ra, là nơi có rất nhiều loại cực hình dùng để tra hỏi và xử lý những kẻ bất Người đâu, mang roi ra đây. " * Uất Trì Ảnh Quân vừa cất tiếng, thuộc hạ của anh liền mang ra một cây roi và đưa nó tận tay nhìn, đây chỉ là một roi quất bình thường, nhưng nếu như không nhìn kỹ sẽ không thấy chiếc roi có thêm những miếng kẽm bên trong. Không cần nói cũng biết, nếu đánh vào người sẽ đau đến mức nào." Lão đại, để thuộc hạ làm thay Người. " Hắc Lang đứng cách đó không xa, liền tiến lên một bước rồi nói. Uất Trì Ảnh Quân không đáp lại, thay vào đó là cái gật đầu đồng ý cùng với ánh mắt sắc lạnh nhìn Tống Phù Ngọc. Để Hắc Lang ra tay, ít ra cô ta sẽ đỡ đau lòng một đợt Hắc Lang đánh vào người Tống Phù Ngọc, cô ta đều hít một hơi thật sâu, đôi vai run rẩy nhưng miệng không dám bật ra bất cứ lời than trách nào. Đến roi thứ mười, Tống Phù Ngọc không còn sức lực để đứng dậy, hai mắt đều hoa lên. Sau khi buổi trừng phạt kết thúc, Uất Trì Ảnh Quân chẳng tỏ ra chút tiếc thương nào mà lập tức rời đi, bỏ lại Tống Phù Ngọc với thương tích đầy đó, sau khi Tống Phù Ngọc tự mình xử lý vết thương trong phòng, bên ngoài liền có tiếng gõ cửa. Cô ta chậm chạp, mang theo thương tích ra xem là kẻ nào. Cách một cánh cửa, Tống Phù Ngọc không ngừng hy vọng người tìm cô lúc này là Uất Trì Ảnh Quân. Khi cánh cửa mở ra, mặt cô ta tràn đầy thất vọng " Anh đến đây làm gì? "*" Đưa cô trứng gà để lăn mặt. " * Đúng là từ lúc nhận cú tát như trời giáng của Trần Điềm Điềm, mặt Tống Phù Ngọc vẫn chưa hết sưng. Tống Phù Ngọc nhận lấy trứng gà của Bạch Lang rồi bước trở lại vào phòng, Bạch Lang liền bước theo Phù Ngọc thản nhiên ngồi trên giường, để mặc Bạch Lang đứng đối diện mình. Nhìn Tống Phù Ngọc lăn trứng gà trên mặt, Bạch Lang có chút xót xa. Sau cùng vì không khống chế được mà hỏi" Có đau không? "Mười hai năm cùng nhau vào sinh ra tử, tuy không có tình cảm nam nữ nhưng ít ra vẫn còn tình anh em.*" Anh thử bị đánh giống tôi xem có đau không? Trần Điềm Điềm đó sao lại ra tay nặng như vậy chứ? Cả Cố Hiểu Khê đó nữa, tôi nhất định sẽ trả thù. " * Tống Phù Ngọc vừa nói, ánh mắt cô ta đã không giấu được sự oán hận. Nếu không phải tại Cố Hiểu Khê, cô ta đã không bị phạt roi cũng không bị Uất Trì Ảnh Quân chán ghét như hiện Lang biết rõ Tống Phù Ngọc yêu Uất Trì Ảnh Quân như thế nào. Vậy nên suốt mấy năm nay cô ta luôn tìm cách đuổi những người phụ nữ liên tục ve vãn bên Uất Trì Ảnh Quân. Đối với cô ta, Uất Trì Ảnh Quân chỉ có thể là của riêng Tống Phù Ngọc, dù cô ta không có được thì những kẻ khác càng không. Nhưng lần này, Bạch Lang không thể không nhắc nhở cô ta.*" Phù Ngọc, tôi muốn nhắc nhở cô mau từ bỏ ý định đó đi. Tôi nghe nói trước khi chúng ta trở về, lão đại đã cho Hắc Lang đi điều tra về Cố đại tiểu thư đó. " *Bạch Lang biết rõ chuyện này khác lạ đến dường nào. Xưa nay Uất Trì Ảnh Quân ít khi cho điều tra về nữ nhân, thậm chí là chưa từng có. Uất Trì Ảnh Quân ít khi có hứng thú với nữ sắc, nữ nhân ở bên cạnh anh cũng không quá ba ngày đã làm anh chán ghét.*" Ngài ấy có hứng thú với Cố Hiểu Khê? " *Tống Phù Ngọc nhăn mặt khó chịu. Tại sao? Tống Phù Ngọc chỉ không hiểu tại sao nữ nhân nào cũng có thể ở bên cạnh Uất Trì Ảnh Quân, ngoại trừ cô ta. Tống Phù Ngọc không thể chấp nhận được chuyện này. Chỉ cần nghĩ đến chuyện Cố Hiểu Khê cho người tát cô, nghĩ đến Uất Trì Ảnh Quân có hứng thú với Cố Hiểu Khê, trong lòng Tống Phù Ngọc như có có một cơn đại hồng thủy, liên tục càng quét trái tim cô ta. Tống Phù Ngọc siết chặt tay thành quyền, cô ta không chấp nhận chuyện này." Tôi không biết, nghe nói cô ấy trong buổi tiệc của nhà họ Thẩm đã ngang nhiên đá Thẩm tiểu thư xuống hồ bơi, vậy mà không ai trong buổi tiệc dám nhảy xuống cứu người. "*" Cô ta cũng lợi hại thật! " * Tống Phù Ngọc cười lên một tiếng đầy mỉa mai. Một nữ nhân có sức ảnh hưởng như vậy, chắc chắn là có người chống lưng." Đúng là rất lợi hại. "Bạch Lang cũng cảm thấy có chút ngưỡng mộ Cố Hiểu Khê. Một nữ nhân có thể làm nên những chuyện như vậy đúng là không tầm thường chút nào. Anh còn liên tục trầm trồ khen ngợi khiến Tống Phù Ngọc cảm thấy không vừa mắt chút nào." Anh ngưỡng mộ cô ta? "" Không... "Bạch Lang chưa kịp thanh minh cho bản thân đã bị Tống Phù Ngọc nhét trả trứng gà, liên tục đẩy anh ra khỏi phòng." Tôi không cần thứ này của anh nữa, mau đi đi. "Cửa phòng vừa định đóng sầm, Bạch Lang khó xử, liền lên tiếng." Cái này là lão đại kêu tôi mang qua cho cô. "Vừa nghe đến Uất Trì Ảnh Quân, Tống Phù Ngọc suýt không kiềm chế được mà hét ầm lên vì vui sướng. Anh cho Bạch Lang mang qua, nghĩa là trong lòng vẫn còn quan tâm đến cô ta. Để tránh Tống Phù Ngọc nghĩ nhiều, Bạch Lang lại lên tiếng nói thêm." Ngài ấy còn dặn cô, sau này bớt đi gây sự, tránh hậu quả như hôm nay. "
Dương Thu Trì hơi ngượng, lắc đầu nhún vai rồi quay người lại nhìn toàn bộ sơn thôn đang nép mình trong sườn núi. Hắn vốn muốn đi vào thôn hỏi cho ra lẽ, nhân tiện nghỉ ngơi chút vì đi cả nửa ngày cũng mệt mỏi lắm rồi, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, thấy nơi đây chỉ cách huyện thành có năm dặm, đi thẳng vào thành hỏi xem ra tốt hơn. Nghĩ thế, hắn nhắm thẳng huyện thành tiếp tục cất được một lúc, hắn đã vượt ra khỏi núi, đạp bước trên bình nguyên. Đi thêm một lúc nữa, đã thấy một đoạn tường thành nhô lên từ phía xa xa. Dần dần, chân của hắn đã bước trên đại lộ, người đi lại cũng nhiều hơn, hầu hết đều mặc áo bố thô kệch màu nâu đen, đội mũ rơm, hoặc gánh đồ đạc, hoặc đẩy xe nhỏ, nhiều người còn dẫn theo gia xúc đi lại tất bật trên đến dưới tường thành, hắn thấy có một hộ thành hà, nước sông trong vắt, có một cây phù kiều vắt ngang. Cửa thành được hai binh sĩ mang yêu đao đứng canh, trông rất giống các binh sĩ trong phim cổ trang. Cửa thành có ba chữ đại tự cực lớn "Quảng Đức huyện"."Quản Đức huyện? Đây là chỗ quái nào thế? Chưa hề nghe nói tới bao giờ, đi vào trước rồi tính!"Dương Thu Trì bước vào cửa thành. Hai lính canh không hề ngăn cản, thậm chí không thèm nhìn hắn lấy nửa con mắt. họ còn đang bận cười nói điều gì đó với thành thập phần náo nhiệt, đường đi không lớn, hai bên lại đầy tiệm tạp phô cửa hiệu, quầy bán nhỏ, treo đầy các bảng chiêu bài đại loại như "Thụy Phúc Đường", "Diệu Thủ Đường", "Lâm Gia Tửu Tứ"...Dương Thu Trì cảm thấy rất lạ lẫm, vừa ngó đông ngó tây, vừa bước dọc theo đại lộ. Đi chưa được bao xa, hắn đã đến một ngã tư, thấy một tòa kiến trúc vô cùng to lớn và hùng vĩ chiếm trọn một khu đất lớn, bao quanh là tường thành màu đỏ cao ngút trời. Nhìn kỹ hơn, hắn thấy một cửa lớn rộng ba gian Cửa lớn có ba gian, mỗi gian là một cánh cửa nhỏ hơn, rộng m sơn toàn màu đen. Hai cửa hong khép kín, cửa giữa mở rộng. Trước cửa có một đôi sư tử đá, uy vũ hùng tráng. Hai bên cửa lớn có dựng một cái bản, trên đó có ghi hai chữ "Phóng cáo". Đây là ý gì? Không hiểu cạnh cửa lớn đó có một hán tử đeo đao đang đứng, xem ra là một vị quan sai. Dương Thu Trì bước đến bên thềm, ôm quyền hướng về hán tử đó, học theo giọng điệu của người xưa hỏi "Xin hỏi vị đại ca này, nơi đây là địa phương nào?"Hán tử đó nhìn Dương Thu Trì đánh giá một hồi, khẽ hừ mũi, phát ra hai từ cụt ngủn "Huyện nha!" rồi quay đầu đi không lý gì hắn nha? Đây là nha môn của Quảng Đức huyện sao? Có ý tứ! Khi nghĩ tới nha môn, đầu Dương Thu Trì liền hiện ngay hình ảnh quan lão gia vỗ án, nha dịch hai bên cùng hét trầm "Uy vũ...." như trong các phim cổ trang. Đi vào coi thử! Thấy đại môn không ngừng có người ra ra vào vào, hán tử mang đao đó cũng không thèm tra xét, xem ra có thể tùy tiện vào xem. Dương Thu Trì thò đầu vào trong đại môn nhìn, thấu trong đó có mấy người đang chỉ chỉ điểm điểm vào một bức bình phong, liền ưỡn ngực giả vờ như không có chuyện gì, cất bước vào trong cửa, thẳng tiến đến bức bình phong bình phong này đối diện đại môn, dùng gạch đá mài nhẵn mà tạo thành, che phủ từ chân tường đến tận mái ngói. Trong những bố cáo thiếp trên tấm bình phong ấy, có một cái đề những chữ đại loại như "Xét thấy Điền Gia thôn Điền Đại Tráng cùng Vương Tiểu Sơn mua bán ruộng đất mà không báo thuế, nộp thuế, việc mua bán ruộng đất này là không rõ ràng, đem tiền bỏ túi riêng không bờ không bến. Gian tâm của Kim Vương Tiểu Sơn nổi tiếng khắp nơi, xảo trá trăm điều. Không khai thuế thư, muốn xóa mờ chứng cứ. Không thu sổ tịch, tính bề ẩn giấu chẳng nộp lương. Nếu như đối với kẻ coi thường pháp luật này, người ngồi trên bàn cầm cân nãy mực..." Dương Thu Trì coi cả nửa ngày, đối với những chữ cổ văn bên trên bình phong chỉ có thể hiểu loáng thoáng như vậy. Chúng hầu hết được viết theo dạng phồn thể, lại không diễn giải rõ ràng, nên vô cùng khó hiểu. Có điều, từ dòng tối hậu "Trượng nhất bách" đánh đòn một trăm trượng mà xét, thì đây có vẻ là bản phán quyết của lão quan huyện sau quá trình thẩm án. Những chữ cuối cùng còn ghi rõ "Vĩnh Lạc thất niên cửu nguyệt sơ nhị" Ngày 2 tháng 9 năm thứ bảy niên hiệu Vĩnh Lạc.Vĩnh Lạc thất niên? Vĩnh Lạc! Vĩnh Lạc Đại Điển! Chẳng lẻ mình xuyên thời gian trở về Minh triều? Dương Thu Trì có biết về Vĩnh Lạc đại điển. Trong sách giáo khoa môn lịch sử thời trung học, và thầy giáo có giảng rằng Vĩnh Lạc chính là niên hiệu của Minh Thành Tổ Chu Lệ. Vị hoàng đế này chủ trì biên soạn một bộ bách khoa toàn thư cực lớn, lấy niên hiệu của mình làm danh, gọi là "Vĩnh Lạc đại điển", chính là bộ bách khoa toàn thư hàng đầu trong lịch sử Trung triều, mình quay trở lại Minh triều rồi sao? Dương Thu Trì chợt cảm thấy ong ong trong não, vừa mừng vừa lo. Hắn học lịch sử không giỏi, cố lắm mới nhớ được người khai sáng ra triều đại này là một lão tên là Chu Nguyên Chương. Đó là chuyện về một gã ăn mày mặt muối xấu xa lên làm hoàng đế. Rồi hắn cố nhớ được vụ Trịnh Hòa đi Tây Dương! Trịnh Hòa là một người thuộc Minh triều, là một tên thái giám, nhưng có phải thuộc thời đại của Minh Thành Tổ hay không thì hắn không rõ. Đúng rồi, còn có Cẩm Y Vệ, hai tổ chức đặc vụ “Đông Hán”, “Tây Hán” Đông Xưởng, Tây Xưởng? còn những cái khác thì không nhớ nổi với Minh Thành Tổ, Dương Thu Trì chỉ có thể nhớ đến chuyện về Vĩnh Lạc Đại Điển, còn những điều khác thì hoàn toàn rỗng không. Thôi rồi, muốn đoán biết tương lai sau này thế nào đều không được nữa rồi! Dương Thu Trì thầm cười khổ, nếu sớm biết sẽ quay về thời đại Minh triều, thì đã sớm học cho giỏi lịch sử liên quan đến Minh triều, như vậy thì có thể dự đoán được chuyện vị lai, cải biến lịch sử rồi! Ai....! Cái mạng khổ cứ hoàn khổ, không thể trách gì ai được!Lúc này chợt có một tràng tiếng la thảm truyền tới tai, đánh bật mọi suy nghĩ của Dương Thu Trì. Thanh âm này dường như là vọng ra từ sau bức bình phong. Dương Thu Trì di chuyển người sang phía ấy, thấy bên trong có một đại viện đang tập trung rất nhiều người. Phía đông có một nhóm người đứng thành đội ngũ rất trật tự, phía trước có một đại điện, trên đó có bậc tam cấp cao gần nửa người dẫn lên một nguyệt đài dài làm bằng đá. Phía bên trái Nguyệt đài có tám trung niên hán tử đang nằm sấp trên một hàng ghế dài, khố bị cửi ra đến tận đầu gối, hai tay bị trói thúc ké lên tận vai, mông đít đang chịu những cú đánh "bách bách" liên tục. Những hán tử này bị đánh phát ra những tiếng thét như heo bị chọc tiết, khiến đám người xem chung quanh cười ầm cả Thu Trì nhanh chóng chạy lại coi náo nhiệt. Người đứng quanh xem trò cực hình đó khá đông, Dương Thu Trì chỉ có thể đứng ở xa xa phía sau, nhón chân nhướn cổ lên mới xem được. Trên đại đường lúc bấy giờ đang có hai hàng người giống như nha dịch đang đứng nghiệm, tay người nào cũng cột một sợi dây màu hồng to bản. Ở giữa là một cái lò sưởi, phía trước là bàn xử án. Một lão đầu mặc quan bào ngồi sau bàn xử, râu đã hoa râm. Do trong đại điện thiếu ánh sáng, nên tướng mạo của lão đầu đó khá mơ hồ, nhìn không rõ tử kia ăn đòn mấy chục hèo, mông đít tứa máu tươi, không đứng lên nỗi. Chờ cho người hành pháp bỏ người này ra, trong đám người đứng xem có hai tên tiểu hóa tử chạy ra cúi xuống kéo khố của hắn từ lên, rồi dìu đến nằm trên một cái phảng hè nhau khiêng ra ngoài nha tên nha dịch đi đến nhóm người đang chờ, đánh mỗi người một heo, hai người phía trước họ trợn trừng mắt, lấy ra một cái tờ giấy tráng, chia nhau tiến lên đại điện giữa Nguyệt đài, cúi người đưa miếng giấy đó cho một người có bộ dạng như thư sinh. Sau đó, họ lui ra hậu đường quỳ xuống, khấu đầu lại ông quan râu bạc một cái, rồi đứng lên lùi lại mấy bước, quay người đi ra khỏi đại đường. Khi đến trên Nguyệt đài, một người quỳ xuống trên khối đã lớn bên trái, người còn lại quỳ xuống khối đá bên phải. Xem ra hai người này là nguyên cáo và bị cáo, đến đây để cùng nhau kiện lên Thu Trì nghe lão quan râu bạc nói điều gì đó, do khá xa nên hắn không được rõ ràng. Hắn thấy cứ thể không có ý nghĩa gì, bụng lại đang kêu rột rột, nên quyết định không xem nhiệt náo nữa, đi kiếm cái gì đó bỏ vào bụng rồi nói Thu Trì chuyển thân đi ra ngoài, phát hiện phía sau bức bình phong có hình điêu khắc trên gạch, là tượng của một con quái thú. Quái thú này có hình dạng như kỳ lân, há miệng lớn, chung quanh có không ít kim ngân tài bảo, trên có một mặt trời đỏ au. Đây là ý gì thì rõ ràng hắn chẳng hiểu khỏi đại môn, hắn quay đầu nhìn lại lần nữa, phát hiện tường hai bên đại môn không bằng phẳng, mà có hai hàng tám chữ to. Tám chữ này dùng trình tự đảo ngược lại, giống như xông thẳng ra đại môn, nghĩ đi nghĩ lại đại ý nó như sau "Nha môn mở vận mai, có lý không tiền đừng có đến". Xem ra mọi nha môn đều có cách hành xử y như tám chữ này, quả là có ý tứ!Rời nha môn đi thẳng về trước, không lâu sau hắn đã thấy một tòa tửu lâu ở xa xa. Tửu lâu có treo một biển lớn, trên đề "Cao Bằng khách sạn." Khi hắn vừa đến cổng khách sạn, một tiểu nhị đội mũ quả dưa, vai khóac một cái khăn lông thú màu trắng bước lên nghênh tiếp, cười hì hì hỏi "Khách quan, ngài đến 'đả tiêm' hay là 'trụ điếm'?"Dương Thu Trì đã nghe qua câu hỏi này trong phim quá nhiều lần rồi, 'đả tiêm' chính là ăn xong rồi đi, 'trụ điếm' thì ăn xong rồi ngủ lại. Do đó, hắn thuận miệng đáp "Đương nhiên là trụ điếm!""Được!" Điếm tiểu nhị quay đầu hô lớn, “Trụ điếm, một vị khách quan”, sau đó cúi người thưa “Thỉnh khách quan đi lối này.”Thái độ quả là không tệ! Dương Thu Trì cất bước định đi vào, đột nhiên nhớ lại bản thân mình không có chút đồng bạc nào thì lấy gì mà ăn mà ở? Mặt hắn chợt đỏ lên, miễn cường cười cười nói “Không xon rồi, ta quên mang theo tiền.”
Có phải bạn đang muốn tìm đọc những câu truyện ngôn tình phải không? Có phải bạn đang tìm truyện ngôn tình tét mông đúng không? Nếu đúng như vậy thì mời bạn xem ngay sau đây nhé. Quý khách hãy đăng ký để nhận Khuyến Mãi bên dưới của nhà cái Fi88 >> Xem thêm nhiều câu chuyện ngôn tình nhất tại đây Vậy là bạn đã xem xong câu chuyện chủ đề truyện ngôn tình tét mông rồi nhé. Ngoài xem những câu chuyện ngôn tình hay này bạn có thể xem thêm nhiều thể loại truyện hấp dẫn khác tại đây nhé truyện ngôn tình tét mông Quý khách hãy đăng ký để nhận Khuyến Mãi bên dưới của nhà cái Fi88 Tag liên quan truyện ngôn tình tét mông. [vid_tags]. Xin chân thành cảm ơn.
Có phải bạn đang muốn tìm đọc những câu truyện ngôn tình phải không? Có phải bạn đang tìm truyện ngôn tình phạt đánh mông đúng không? Nếu đúng như vậy thì mời bạn xem ngay sau đây nhé. Quý khách hãy đăng ký để nhận Khuyến Mãi bên dưới của nhà cái Fi88 ✅Xem TRỌN BỘ – Minh Lan Truyện tại ✅ và để theo dõi những video mới nhất tại Minh_Lan_Truyện Nội là bộ phim xoay quanh tiểu thư của gia đình quyền quý Minh Lan Triệu Lệ Dĩnh đóng. Minh Lan là người thông minh, xinh đẹp, cầm kỳ thi họa đều tinh thông. Sống trong gia đình giàu có nhưng Minh Lan lại chẳng được lòng phụ thân, mẹ ruột mất sớm, tình thân tỷ muội cũng không có. Dẫu vậy, con đường để đến được với hạnh phúc của Minh Lan khá khó sau, Minh Lan nên duyên cùng Nhị công tử Ninh Viễn Hầu Cố Đình Diệp Phùng Thiệu Phong. Trải qua bao biến cố, phong ba, Minh Lan – Cố Đình Diệp cuối cùng cũng về lại bên nhau. Hai người kết hôn và có cuộc sống an yên, tĩnh tại. ✅ All the content in this video, we want to send the highlighted viewers and direct viewers to the full episode. We wanna share the best highlight with people that love serial drama like us. Moreover, all of the best cut have just brought the entertainment factor without monetized. Vậy là bạn đã xem xong câu chuyện chủ đề truyện ngôn tình phạt đánh mông rồi nhé. Ngoài xem những câu chuyện ngôn tình hay này bạn có thể xem thêm nhiều thể loại truyện hấp dẫn khác tại đây nhé truyện ngôn tình phạt đánh mông Quý khách hãy đăng ký để nhận Khuyến Mãi bên dưới của nhà cái Fi88 Tag liên quan truyện ngôn tình phạt đánh mông. Ghiền phim,ghien phim,Minh Lan Truyện,minh lan truyen,Triệu Lệ Dĩnh,Phùng Thiệu Phong,Minh Lan,Ngưu Mỹ Lệ,phim lồng tiếng,ngôn tình,tình cảm,phim trung quốc hay,phim thần tượng,phim ngôn tình,trieu le dinh,phung thieu phong,phim bộ,phim bo hay,phim bộ lồng tiếng,lồng tiếng,phim hd,bản đẹp,best cut,minh lan,vợ chồng triệu lệ dĩnh,con gái rượu,em bé,tiểu thư,minh lan truyện tập 5,đánh đòn,khẽ tay,tiểu thư cá tính,gây gổ,phạt,mắng. Xin chân thành cảm ơn.
truyện ngôn tình phạt đánh mông